Chương 4: (Vô Đề)

Edit by meomeocute

Từ Tiểu Hi sắp khóc đến nơi rồi, địa phủ thế này là sao chứ, yên ổn không muốn lại phải chia thành nhiều ngã rẽ như vậy, xung quanh còn tối om, căn bản không nhìn rõ cuối đường dẫn đi đâu. 

Trên đường không ngừng có quỷ sai dắt theo tiểu quỷ đi ngang qua, nhìn dáng vẻ của họ, rõ ràng đã quen thuộc với hàng chục con đường này từ lâu. 

Từ Tiểu Hi chỉ có thể cầu mong hai vị thượng cấp của mình danh tiếng đủ lớn. 

Nghĩ vậy, cậu lại cắn răng chặn một quỷ sai đang dùng dây xích câu hồn kéo theo hai tiểu quỷ. 

"Đại ca quỷ sai, xin chờ một chút!" 

Quỷ sai đang lơ lửng đi về phía trước dừng lại, nghiêng đầu nhìn sang, giọng điệu lạnh nhạt: "Có chuyện gì?" 

Từ Tiểu Hi chạy vội lên phía trước: "Xin lỗi, tôi muốn hỏi một chút, anh có biết Câu Hồn Sứ Thiền Minh không?" 

Quỷ sai kia cau mày: "Ai cơ?" 

Từ Tiểu Hi nhắc lại: "Câu Hồn Sứ Thiền Minh." 

"Không biết." Hắn nói xong liền định tiếp tục lơ lửng rời đi. 

"Ê, chờ đã!" Từ Tiểu Hi nhanh tay chặn trước mặt hắn, lại hỏi: "Vậy Câu Hồn Sứ Tống Thành thì sao?" 

Sắc mặt quỷ sai trở nên khó chịu, giọng điệu đầy mất kiên nhẫn: "Không biết, không biết, toàn mấy cái tên mèo với chó gì vậy, đừng làm lỡ việc của ta." 

Từ Tiểu Hi bị quát liền vội tránh sang bên, trơ mắt nhìn hắn dắt tiểu quỷ đi xa. 

Haizz, xem ra vận may của cậu vẫn tệ như trước. 

Từ Tiểu Hi thất vọng cúi đầu, vừa đau đầu suy nghĩ xem phải làm sao, ánh mắt vô tình lướt qua cây roi còn dính máu trong tay, đột nhiên lóe lên ý tưởng. 

Quỷ sai thì nhiều, nhưng nhà lao chắc không có mấy cái đâu nhỉ! 

Dù sao cũng phải tìm về trước đã, lỡ như hai vị thượng cấp vẫn chưa đi xa thì sao. 

Từ Tiểu Hi lại liều mình chặn vài quỷ sai đang làm nhiệm vụ, nhưng khi họ nhìn rõ mặt cậu, trong ánh mắt và thần sắc đều lộ ra vài phần không có ý tốt, thậm chí còn hỏi tên cậu, có thể làm quen kết bạn hay không. 

Gặp phải những kẻ này, Từ Tiểu Hi cũng chẳng buồn hỏi nhiều, quay đầu bỏ chạy luôn. 

Cuối cùng, sau nhiều lần thử, cậu cũng chặn được một quỷ sai trẻ tuổi, tính tình xem ra chính trực. 

Từ Tiểu Hi hỏi: "Đại ca quỷ sai, xin hỏi ngài có biết Diêm Vương gia quản lý bao nhiêu nhà lao không?" 

Quỷ sai trẻ tuổi quan sát cậu từ trên xuống dưới, không trả lời mà hỏi ngược lại: "Ngươi hỏi chuyện này làm gì?" 

Từ Tiểu Hi ngượng ngùng đáp: "Ta... ta bị lạc đường rồi, lúc đi ra không để ý xem trên cổng nhà lao có treo bảng tên gì." 

Quỷ sai trẻ tuổi nói: "Lấy thẻ bài ra cho ta xem." 

Nghe vậy, Từ Tiểu Hi vội vàng móc thẻ bài của mình ra. 

"Thực tập quỷ sai." Quỷ sai trẻ tuổi nhìn xong, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Mới tới à, hèn gì lại lạc đường." 

Hắn trả thẻ bài lại cho Từ Tiểu Hi, giải thích: "Diêm Vương gia quản lý Đại Địa Ngục và Mười Sáu Tiểu Địa Ngục, còn về nhà lao mà ngươi nói... có lẽ là nơi tạm giam những tiểu quỷ chờ thẩm vấn?" 

Từ Tiểu Hi không chắc lắm: "Có lẽ vậy." 

Quỷ sai trẻ tuổi giơ tay chỉ về phía chục ngã rẽ phía trước, nói: "Ngươi có nhìn thấy những biển hiệu chữ đỏ trên cổng vòm không? Đi qua biển hiệu đầu tiên, cứ đi thẳng, đến ngã rẽ thứ năm tính từ bên trái, đi tiếp vào trong, là có thể thấy nhà lao đó." 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!