Edit by meomeocute
Nghe thấy giọng của cấp trên Tiền Minh, tim Từ Tiểu Hi bỗng thót lên một cái, lập tức mở mắt ra.
Không phải đang mơ. Tiểu quỷ nhắm mắt ngủ với trạng thái trường miên chẳng có gì khác biệt, cho nên rõ ràng là cấp trên đang gọi hắn thật.
Từ Tiểu Hi nhìn chằm chằm trần nhà hai ba giây, sau đó ngồi dậy, nhìn về phía hai vị cấp trên mặc đồ đen trắng đang đứng ở cuối giường.
"Anh Thành, anh Minh."
Tiền Minh hầm hầm nói: "Từ Tiểu Hi, ngươi giỏi thật đấy, mới đi làm bao lâu mà đã dám lén lút trốn việc rồi à!"
Quả nhiên bị mắng rồi.
Từ Tiểu Hi vội vàng giải thích: "Anh Minh, không phải ta cố ý lười biếng đâu, thật sự là thân thể không khỏe, ta muốn xin nghỉ phép, nhưng lại không có cách nào liên lạc với hai vị, cũng không biết phải đi đâu để tìm các ngươi, chỉ đành chờ các ngươi tự tới."
Tiền Minh tỏ vẻ khó chịu: "Ý ngươi là đang trách bọn ta sao?"
"Bọn ta đã bảo ngươi mua điện thoại từ lâu rồi, ngươi mua được chưa?"
Từ Tiểu Hi: "…Vẫn chưa gom đủ tiền."
Tiền Minh: "Ngày nào cũng kêu muốn ra ngoài kiếm tiền, mà đến cái điện thoại còn không mua nổi, ngươi đang lừa bọn ta đấy à?"
"Không có."
Từ Tiểu Hi thấy rất bất đắc dĩ. Rõ ràng là bọn họ không cho hắn tùy tiện ra ngoài, bây giờ lại chê hắn kiếm tiền ít, thật là lời nào cũng để bọn họ nói hết cả rồi.
Thật chẳng nói lý lẽ chút nào.
Lúc này, Tống Thành đúng lúc lên tiếng, ngăn Tiền Minh đang định mắng thêm, rồi nói với Từ Tiểu Hi: "Tiểu Hi, chuyện này đúng là ngươi không đúng. Cho dù không tìm được bọn ta, cũng không thể tự ý dừng việc hành hình. Nếu để cấp trên biết được, nhất định sẽ trách ngươi làm việc không nghiêm túc, nhẹ thì bị trừ lương, nặng thì bị đình chức."
"Lần sau nếu không liên lạc được với bọn ta, thì hãy đến Câu Hồn Ty, tìm quỷ sai trực ban ở đó xin nghỉ phép, họ sẽ giúp ngươi sắp xếp tiểu quỷ khác thay ca mấy hôm."
Từ Tiểu Hi ngoan ngoãn đáp: "Vâng."
Tống Thành đánh giá tiểu quỷ đang ngồi xếp bằng trên giường từ trên xuống dưới, hỏi: "Gần đây thế nào? Đang yên đang lành sao lại thấy không khỏe?"
Từ Tiểu Hi lắc đầu: "Không rõ lắm, chỉ thấy toàn thân nhức mỏi."
Hắn không dám nói là do luyện võ mà ra, nếu không lại bị mắng một trận nữa.
Tống Thành ngạc nhiên: "Toàn thân nhức mỏi?"
Từ Tiểu Hi: "Ừm."
Ánh mắt Tống Thành lóe lên, hiện rõ vẻ suy nghĩ sâu xa, ánh nhìn vô thức liếc về phần thắt lưng sau của tiểu quỷ, trong lòng thoáng nảy sinh mấy suy đoán.
Trên mặt lại nở nụ cười hòa nhã, y hỏi hắn: "Tiểu Hi, trước kia ta bảo ngươi hòa thuận với người ở phòng giam số 9009, có tiến triển gì không?"
Từ Tiểu Hi không hiểu lắm: "Tiến triển gì cơ?"
Tống Thành hỏi: "Tiến triển trong quan hệ của hai người."
Từ Tiểu Hi: "À, ta và hắn đã thành bạn bè rồi."
Nụ cười trên mặt Tống Thành càng sâu, nhấn mạnh một cách đầy ẩn ý: "Bạn bè à."
"Được rồi, nếu đã không khỏe thì nghỉ ngơi vài hôm đi. Ta và Minh ca ngươi sẽ tìm tiểu quỷ khác thay ngươi hai ngày, nhưng hai ngày sau, ngươi vẫn phải tiếp tục hành hình, dù sao mấy hôm nay dương gian là tiết Thanh Minh, ai cũng rất bận rộn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!