Edit by meomeocute
Họ vừa vào ngục, Minh Đào Đào lập tức ghé sát lại, nhỏ giọng nói với Từ Tiểu Hi: "Tiểu Hi, ngươi nói xem có khi nào hai ta được phúc tinh nhập thể không? Nếu không thì làm sao lại trùng hợp như vậy, đúng lúc hắn xui xẻo chứ?"
Từ Tiểu Hi cười khổ: "Ngươi đừng nói bậy, chúng ta chỉ là tiểu quỷ, lấy đâu ra phúc tinh nhập thể chứ."
Minh Đào Đào: "Vậy thì chắc là ông trời chiếu cố, thấy chúng ta bị bắt nạt nên đứng ra đòi lại công bằng."
"..."
Từ Tiểu Hi lo hắn càng nói càng xa rời thực tế, dứt khoát không tiếp lời nữa.
Chẳng bao lâu, bọn họ đến khu nghỉ ngơi. Ở đó có một lão giả xa lạ đang ngồi, mặc quan bào đen, trên tay cầm một chùm chìa khóa lớn, đùa nghịch trong tay, có lẽ là quỷ sai cai ngục mới nhậm chức.
Lão giả trông từ bi hiền hậu, thấy bọn họ bước vào liền nở nụ cười hòa nhã, khiến Từ Tiểu Hi có chút thiện cảm.
"Ba vị, đưa thẻ bài cho lão phu kiểm tra."
Tôn Bá, Minh Đào Đào và Từ Tiểu Hi đều lấy thẻ bài của mình ra cho lão kiểm tra, sau đó báo số phòng lao mình cần thi hành hình phạt.
Từ Tiểu Hi vẫn theo thứ tự từ ngoài vào trong, sắp xếp lần lượt: 7003, 7004, 9002, 9009.
Khi bước vào phòng lao số 9009, nụ cười trên mặt Từ Tiểu Hi không kìm được mà rạng rỡ hơn: "Trương Dực, ta đến rồi đây!"
Giọng nói của hắn cao lên, có thể thấy tâm trạng đang rất tốt.
Trương Dực nhận ra, liếc mắt nhìn hắn một cái.
Từ Tiểu Hi cười rạng rỡ với hắn, chủ động chia sẻ: "Trương Dực, ngươi biết không, tên quỷ sai ức h**p ta hôm qua đã bị bắt rồi!"
Trương Dực hừ lạnh một tiếng, tỏ ý đã biết.
"Sau này không cần lo hắn làm khó ta nữa." Từ Tiểu Hi cảm thán: "Thất gia đúng là anh minh thần võ, vô hình trung giúp ta một ân huệ lớn."
"Cái gì?"
Trương Dực lập tức nhíu mày, tỏ vẻ không hài lòng.
Từ Tiểu Hi bị phản ứng của hắn làm cho khó hiểu, hỏi: "Sao vậy?"
Trương Dực tức giận siết chặt nắm đấm, liếc hắn một cái lạnh lùng, giọng điệu không mấy tốt đẹp: "Đánh xong thì cút đi, đừng có chướng mắt ta."
Từ Tiểu Hi: "..."
Sao đang yên đang lành lại nổi giận rồi?
Tính tình hắn ngày càng khó đoán.
Từ Tiểu Hi không dám chọc giận hắn, chỉ đành ngoan ngoãn rút roi ra, quất xuống người hắn.
Trương Dực vốn đã bực bội, nay lại thêm từng roi giáng xuống đau đớn, tâm trạng càng thêm khó chịu.
Hắn có chút không hiểu nổi, bản thân xưa nay vốn không màng danh lợi, vậy mà tại sao vừa nghe thấy tên tiểu quỷ kia quy hết công lao cho Bạch Vô Thường, trong lòng lại khó chịu đến vậy?
Hừ, đúng là một kẻ không biết tốt xấu.
Uổng công hắn còn nghĩ đến chuyện tiểu quỷ bị ức h**p mà ra tay giúp đỡ, đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi.
Lúc Trương Dực còn đang suy nghĩ vẩn vơ, Từ Tiểu Hi đã nhẹ nhàng quất đủ hai trăm roi. Hắn thu roi lại, đứng tại chỗ không dám lên tiếng, có chút lo lắng bất an.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!