Chương 35: (Vô Đề)

Edit by meomeocute

Bên kia, quỷ sai túc xá. 

Từ Tiểu Hi và Minh Đào Đào không biết chuyện đã xảy ra bên ngục giam. Sau khi bàn bạc xong việc học võ với Quỷ Tướng, bọn họ liền bận rộn với những việc khác. 

Chính xác mà nói, là Từ Tiểu Hi bận rộn vẽ tranh, còn Minh Đào Đào ngồi bên cạnh cùng cậu. 

Trên một tấm ván giường, hai con quỷ nhỏ chen chúc ngồi chung, khiến Từ Tiểu Hi có chút không quen. Cậu không hiểu Minh Đào Đào làm thế nào mà có thể thân thuộc một cách tự nhiên như vậy. 

Nhìn động tác vẽ tranh thành thạo của cậu, hơn nữa thành phẩm lại cực kỳ kinh diễm, Minh Đào Đào không nhịn được hỏi: 

"Tiểu Hi, lúc còn sống ngươi học vẽ tranh sao?" 

Từ Tiểu Hi tay không ngừng vẽ, đáp: "Ừm." 

Minh Đào Đào tràn đầy sùng bái: "Lợi hại thật!" 

Từ Tiểu Hi bất đắc dĩ cười: "Cái này có gì lợi hại đâu?" 

Xuống âm phủ rồi, kỹ năng vẽ tranh hoàn toàn chẳng có tác dụng gì. 

Minh Đào Đào: "Chính là rất lợi hại! Mặc dù ta không hiểu hàm ý sâu xa trong bức tranh, nhưng có thể nhìn ra ngươi dành trọn tình cảm cho người trong đó, hơn nữa vẽ rất sống động. Nữ nhân trong tranh là ai vậy?" 

Từ Tiểu Hi: "Mẹ ta." 

Minh Đào Đào nhận ra trước đó giấy vẽ từng bị thấm nước, giọng điệu trầm xuống: "Tiểu Hi, có phải ngươi nhớ người nhà không?" 

Đôi mắt đen của Từ Tiểu Hi khẽ dao động, đuôi mắt ửng đỏ: "Ừm." 

Rất nhớ, rất rất nhớ. 

Minh Đào Đào thở dài: "Chuyện này cũng không có cách nào khác. Bọn họ là người, chúng ta là quỷ, đã không thể gặp lại nữa rồi." 

Tay Từ Tiểu Hi khựng lại, hỏi Minh Đào Đào: "Ngươi thì sao? Xuống âm phủ bao lâu rồi?" 

Minh Đào Đào đếm đốt ngón tay tính toán, đáp: "Chắc cũng bốn, năm năm rồi." 

Từ Tiểu Hi: "Vậy ngươi hẳn cũng rất nhớ người nhà đúng không?" 

Minh Đào Đào lắc đầu: "Cũng không hẳn. Lúc ta mất, trong nhà đã không còn ai nữa rồi." 

"Cha mẹ mất từ khi ta còn nhỏ, ta lớn lên cùng bà nội. Sau đó, khi ta 23 tuổi, bà nội cũng mắc ung thư mà qua đời. Không bao lâu sau, ta cũng xuống đây." 

Nghe xong, lòng Từ Tiểu Hi không khỏi quặn thắt, cậu không thể tưởng tượng được Minh Đào Đào lúc còn sống lại trải qua quãng thời gian chua xót như vậy. 

Nếu là cậu, e rằng không thể chống đỡ nổi. 

Thấy vẻ đau lòng trong mắt cậu, Minh Đào Đào cười: "Đừng nhìn ta như vậy. Bà nội đối xử với ta rất tốt, dù không có cha mẹ nhưng ta vẫn có một tuổi thơ hạnh phúc. Sau khi trưởng thành, ta dựa vào bản thân để sống, không thiếu ăn mặc. Ngược lại là ngươi, lúc còn sống thế nào?" 

Từ Tiểu Hi cụp mắt, kiên định thốt ra hai chữ: "Rất tốt." 

Gia đình hòa thuận, người thân yêu thương nhau, không lo cơm áo. Chính bản thân cậu cũng coi như có chí tiến thủ, dù là học hành hay vẽ tranh đều đạt được thành tích không tệ. Dù đoản mệnh, nhưng mười tám năm trước đó cậu thực sự đã sống vô ưu vô lự, thuận buồm xuôi gió. 

Minh Đào Đào: "Vậy thì tốt." 

Từ Tiểu Hi: "Cho nên ta không muốn dễ dàng quên đi họ. Nhân lúc còn nhớ rõ, ta cố gắng vẽ lại tất cả, rồi viết nhật ký ghi chép lại chuyện lúc còn sống. Mấy chục năm sau, cho dù ta không còn nhớ, ít nhất khi nhìn thấy những thứ này, ta vẫn có thể hồi tưởng lại." 

Minh Đào Đào: "Nhưng mà..." 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!