Chương 34: (Vô Đề)

Edit by meomeocute

Bên trong nhà lao, bên ngoài ngục giam số 9009.

Hai lão giả mặc thường bào đứng cạnh một quan sai áo trắng, đội mũ cao, lưỡi thè dài, ngay trước cửa ngục.

Quan sai áo trắng với lưỡi thè ra chính là Bạch Vô Thường.

Còn hai lão giả kia, một người thân hình cao lớn, tóc dài búi cao, râu ria xồm xoàm, trông uy nghiêm trang trọng, không giống quỷ phàm tục.

Chỉ là việc hắn đang làm lúc này lại có phần không phù hợp với khí chất của mình. Hắn đang thò đầu qua ô cửa sổ nhỏ trên cửa ngục, không ngừng lén lút nhìn vào bên trong.

Lão giả bên cạnh mặc trường sam xanh sẫm, đầu đội khăn văn sinh màu xám nhạt, dáng người trung bình, để râu quai nón nhỏ, tóc và râu đều bạc trắng, trông như một nho sinh tuổi ngoài năm mươi sáu mươi.

Thấy chủ nhân nhà mình trông như kẻ trộm, ông không nhịn được định lên tiếng nhắc nhở: "Gia, ngài đừng-"

Ông vừa mở miệng đã bị đối phương giơ tay ngăn lại.

Lão giả uy nghiêm không hài lòng, làm động tác "suỵt", ra hiệu ông đừng nói gì.

Sau đó lại định thò đầu vào nhìn tiếp, nhưng ngay lúc đó, trong nhà lao đột nhiên vang lên tiếng xích sắt kêu leng keng giòn giã.

Chỉ trong nháy mắt, một bóng sáng bạc từ ô cửa sổ nhỏ trên cửa ngục lao thẳng về phía mặt lão giả uy nghiêm.

Lão giả nho sinh và Bạch Vô Thường trông thấy, mắt trợn to, theo phản xạ định cứu chủ. Lão giả uy nghiêm phản ứng cũng không chậm, lập tức nghiêng đầu né tránh, giơ tay lên đỡ, nhưng đối phương không có ý gây thương tích, sợi xích bạc còn chưa chạm vào hắn đã nhanh chóng rút về.

Trong nhà lao truyền ra giọng nói lạnh lùng, khó chịu của con quỷ áo đỏ: "Muốn vào thì vào, to xác vậy mà lén lút như chuột chui rúc, nhìn mà phát bực."

Lão giả uy nghiêm nghe xong, sắc mặt trầm xuống, giận dữ lườm về phía cửa ngục, phất mạnh tay áo ra sau lưng, định quay người bỏ đi.

Lão giả nho sinh thấy vậy, vội vàng giơ tay cản lại, hạ giọng khuyên nhủ: "Gia, đừng giận, tiểu công tử chỉ đùa với ngài thôi mà."

Lão giả uy nghiêm hừ lạnh, sắc mặt khó coi: "Hắn dám rủa ta, đúng là ta chiều hư hắn rồi!"

Lão giả nho sinh trêu chọc: "Đúng vậy, tiểu công tử có cái tính này, không biết là ai đã nuông chiều mà thành thế nữa?"

Lão giả uy nghiêm bực bội lườm một cái: "Chậc."

Lão giả nho sinh không hề sợ, chỉ mỉm cười, hạ giọng khuyên nhủ: "Được rồi, gia, ngài cũng đã gần ba tháng chưa gặp tiểu công tử rồi, mau vào xem đi."

"Tiểu công tử lần này vì không muốn làm khó ngài mà chịu khổ trong đó không ít, tính khí có hơi khó chịu cũng là lẽ thường."

Lão giả uy nghiêm lại hừ một tiếng, rồi hất cằm về phía Bạch Vô Thường đứng bên cạnh, nhỏ giọng dặn: "Ngươi vào xem hắn rốt cuộc muốn gì?"

Bạch Vô Thường nhận lệnh, lập tức đáp lời, xoay người gọi quỷ sai canh ngục đang cúi đầu chờ lệnh ở gần đó đến mở cửa.

Quỷ sai canh ngục Dương Dũng sớm đã bị cảnh tượng trước mắt dọa đến ngây người.

Thất gia Bạch Vô Thường, Phán quan Thôi, còn có cả Diêm Vương gia, đột nhiên cùng nhau xuất hiện ở đây, đến thăm người trong ngục giam số 9009.

Phán quan Thôi còn luôn miệng gọi "tiểu công tử", dù hắn có là kẻ ngu ngốc cũng đoán ra được thân phận của người bên trong.

Lúc này, Dương Dũng vừa hối hận vừa sợ hãi.

Hối hận vì ngay từ đầu khi biết đối phương có thân phận không tầm thường, hắn lại vì nhát gan sợ phiền phức mà lựa chọn tránh xa thay vì tìm cách nịnh bợ.

Còn sợ hãi vì hắn đã hai lần đắc tội đối phương, mà cả hai lần đều liên quan đến con quỷ nhỏ Từ Tiểu Hi.

Dương Dũng sợ đến mềm nhũn cả người, chân không còn đứng vững, mặt mày hoảng loạn, trong mắt tràn đầy sợ hãi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!