Chương 33: (Vô Đề)

Edit by meomeocute

Sau đó, Trương Dực không còn quở trách hắn nữa. 

Từ Tiểu Hi co người vào góc phòng giam, đã ở đây rất lâu, tâm trạng dần dần bình ổn lại. Lúc này, hắn mới nhớ ra nhiệm vụ của mình vẫn chưa hoàn thành. 

Theo bản năng, hắn đưa tay sờ ra sau lưng, nhưng chỉ chạm vào khoảng không. Đột nhiên, hắn sực nhớ ra rằng roi da của mình vừa bị quỷ sai canh ngục tước mất. 

"……" 

Hắn không muốn ra ngoài, càng không muốn tiếp xúc với đám quỷ sai canh ngục bên ngoài. 

Trương Dực nhìn thấu suy nghĩ của hắn nhưng không lên tiếng thúc giục. 

Hắn muốn xem tên tiểu quỷ này có thể nhút nhát đến mức nào. 

Từ Tiểu Hi ôm đầu gối, do dự một lúc lâu, cuối cùng vẫn cắn răng đứng dậy. 

Không còn cách nào khác, dù có sợ hãi đến đâu thì cũng phải ra ngoài. Nếu không lấy lại roi da, không chỉ nhiệm vụ hôm nay không hoàn thành được, mà cả những nhiệm vụ sau này cũng khó mà bàn giao. 

Trừ phi hắn không làm quỷ sai nữa, nếu không thì không thể trốn tránh cửa ải này. 

Hắn đứng bên cửa phòng giam, hít sâu một hơi, thầm cổ vũ bản thân. Vươn tay mở cửa, vừa chuẩn bị bước ra ngoài thì chợt liếc thấy một chiếc roi da màu đen được đặt ngay ngắn trên bậc thềm ngoài cửa. 

Là roi của hắn! 

Từ Tiểu Hi mừng rỡ, nhìn quanh bốn phía, phát hiện lối đi vắng tanh, không có bóng dáng quỷ sai canh ngục. Có lẽ bọn họ kiêng dè Trương Dực nên đã lén lút trả roi về. 

Nghĩ vậy, hắn cúi xuống nhặt roi, sau đó đóng cửa phòng giam lại. 

Ở góc khu vực nghỉ ngơi, Dương Dũng thò nửa cái đầu ra nhìn vào bên trong, xác nhận tiểu quỷ đã lấy lại roi mà không có chuyện gì xảy ra, hắn mới thở phào nhẹ nhõm một chút, nhưng đồng thời trong lòng cũng dâng lên một tia thất vọng. 

Chậc, rốt cuộc tiểu quỷ này có bám được vào nhân vật lớn trong phòng giam số 9009 hay không? 

Hắn vốn đã tính sẵn, nếu bám được thì coi như bỏ qua. 

Còn nếu không bám được, thì đợi tối nay hết ca, hắn sẽ ra tay xử lý, biến chuyện đã rồi. Với tính cách nhút nhát yếu đuối của tên nhóc này, chắc cũng không làm ầm ĩ lên được bao nhiêu. 

Nhưng tình hình trước mắt lại trông có vẻ như hai người họ không có quan hệ gì đặc biệt. 

Nhưng nếu không có quan hệ gì, vậy thì nhân vật kia trong phòng giam số 9009 tại sao lại ra tay giải vây cho hắn? 

Từ Tiểu Hi là người hành hình, mỗi ngày đều quất roi vào người kia, chẳng lẽ trong lòng không có chút oán hận nào sao? 

Dương Dũng không tin. 

Nhưng với tình hình hiện tại, hắn cũng không dám manh động, đành phải tiếp tục quan sát thêm. 

Còn hơn nửa năm nữa, hắn chờ được. 

Trong phòng giam, Từ Tiểu Hi hoàn toàn không hay biết rằng quỷ sai canh ngục bên ngoài vẫn chưa từ bỏ ý định với mình. 

Hắn lặng lẽ quất đủ hai trăm roi, sau đó thắp nhang cho quỷ áo đỏ. 

Thật ra, trước đó hắn chưa từng hỏi Trương Dực về chỗ nhang trong góc phòng là từ đâu mà có. 

Sau này, khi biết y là quỷ sai, hắn đoán có lẽ là do đồng nghiệp thân thiết với y mang đến. 

Hiện tại, bó nhang đó sắp hết, nhìn qua chỉ còn lại khoảng bảy, tám que. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!