Chương 32: (Vô Đề)

Edit by meomeocute

Ngoài nhà lao, Từ Tiểu Hi dẫn tiểu quỷ đến đứng bên vệ đường ở xa. 

Tiểu quỷ vẫn còn sợ hãi, ôm ngực lo lắng nói: "Con quỷ trong ngục 9009 vừa nãy hung dữ quá." 

Từ Tiểu Hi thì có vẻ đã quen, cười đáp: "Hắn chỉ là tính khí hơi kém một chút thôi, thực ra cũng khá tốt đấy." 

Tiểu quỷ chớp mắt, gật đầu nói: "Được rồi, hôm nay thật sự cảm ơn ngươi nhiều lắm. Nếu không có ngươi, có lẽ ta đã…" 

Hắn không nói tiếp mà chuyển chủ đề với nụ cười: "Đúng rồi, ta tên là Minh Đào Đào, còn ngươi?" 

Từ Tiểu Hi cười đáp: "Ta tên Từ Tiểu Hi." 

Tiểu quỷ nhỏ giọng lặp lại: "Từ Tiểu Hi, cái tên đáng yêu quá, rất hợp với ngoại hình của ngươi." 

Từ Tiểu Hi: "Cảm ơn, ngươi cũng rất đáng yêu." 

Minh Đào Đào nở một nụ cười rạng rỡ, trên má còn xuất hiện một lúm đồng tiền nhỏ. 

Từ Tiểu Hi không ngờ tiểu quỷ này lại vô tư đến vậy, dù đang trong tình cảnh này mà vẫn cười được. Y không nhịn được nhắc nhở: "Ngươi định làm gì tiếp theo?" 

Nụ cười của Minh Đào Đào lập tức cứng lại, chuyển thành vẻ mặt đau khổ: "Ta cũng không biết nữa, nhiệm vụ mà sư phụ giao hôm nay chắc là không thể hoàn thành rồi." 

Từ Tiểu Hi: "Nhiệm vụ gì?" 

Minh Đào Đào: "Hành hình một tiểu quỷ trong ngục 7008, mỗi ngày 100 roi, kéo dài trong nửa năm." 

"Mấy ngày trước đều do sư phụ dẫn ta qua, hôm nay người có việc, nên bảo ta tự đi. Thực ra ta đã sớm phát hiện ánh mắt của tên quỷ cai ngục nhìn ta có gì đó không đúng, nhưng không ngờ hắn lại to gan đến thế, dám nhân lúc này giở trò với ta." 

"Haizz, đều tại ta thực lực quá yếu, phản kháng mấy lần mà không thành công." 

Từ Tiểu Hi hỏi: "Vậy sau này ngươi định thế nào?" 

"Còn nhiệm vụ nửa năm nữa, hắn chắc chắn sẽ tiếp tục làm khó ngươi." 

Minh Đào Đào suy nghĩ một lúc rồi nói: "Chắc không sao đâu, mỗi lần đến hành hình đều có sư phụ đi cùng, sư phụ ta là lão quỷ sai của Địa Phủ, mấy lần trước ta thấy hắn đối với sư phụ ta rất nhiệt tình và kính trọng, chắc không dám làm bậy trước mặt sư phụ ta đâu." 

"Hừ, lát nữa ta còn phải mách sư phụ, để sư phụ đòi lại công bằng cho ta!" 

Nghe xong, trên khuôn mặt tái nhợt của Từ Tiểu Hi lộ ra vẻ ngưỡng mộ: "Thật tốt quá." 

Đối phương có một sư phụ ở Địa Phủ dẫn dắt, đến lúc quan trọng còn có thể bảo vệ hắn, không giống như y… 

Minh Đào Đào nhận ra tâm trạng của tiểu quỷ trước mặt bỗng nhiên sa sút, liền nghi hoặc hỏi: "Ngươi sao thế?" 

Từ Tiểu Hi lắc đầu: "Không có gì." 

Minh Đào Đào nói: "Ngươi đã giúp ta một việc lớn như vậy, ta mời ngươi ăn hương nhé?" 

"Hả?" 

Minh Đào Đào hỏi: "Ngươi còn có việc gì khác phải làm không?" 

Từ Tiểu Hi lắc đầu: "Không có." 

Minh Đào Đào cười: "Vậy thì tốt rồi, đi thôi, ta biết có một quầy hàng ở chợ quỷ gần đây, hương của họ ngon lắm." 

Không đợi Từ Tiểu Hi từ chối, đối phương đã chủ động nắm lấy cổ tay y, nhanh chóng bay về phía Đông. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!