Chương 3: (Vô Đề)

Edit by meomeocute

Từ Tiểu Hi không phải là người mù đường, chỉ là Địa phủ quá lớn, đường sá chằng chịt, hơn nữa cậu mới đến đây hơn nửa tháng, căn bản không có thời gian để ghi nhớ đường đi. 

Trong nửa tháng này, chỉ riêng việc vượt qua Quỷ Môn Quan, đi qua Hoàng Tuyền Lộ, bước qua cầu Nại Hà… rồi tiến vào Phong Đô thành đã mất đến bốn, năm ngày. 

Vì cậu là một oan hồn, lại bị quan thần tra xét, từng tầng từng tầng sàng lọc rồi mới được đưa đến trước mặt Diêm Vương. Phải lật xem Sổ Sinh Tử, đợi làm rõ chuyện của cậu thì thời gian trên dương gian đã trôi qua sáu ngày rưỡi. 

Tối hôm ấy chính là đêm thất đầu của cậu – đêm hồn quay về nhà lần đầu tiên. 

Hai quỷ sai già dắt dây xích hồn, dẫn cậu cùng mấy chục tiểu quỷ khác trở về dương gian. 

Từ Tiểu Hi quay về ngôi nhà nơi cậu lớn lên từ nhỏ, chưa kịp bước vào cửa đã không kìm được nước mắt. 

Không biết có phải sợ cậu về mà không vào được nhà hay không, mà câu đối và thần môn dán trên cửa lớn đã bị bóc đi. Đèn trần trong phòng khách tỏa ánh sáng vàng cam, có lẽ cũng là do ba mẹ để lại cho cậu. 

Vừa bước vào phòng khách, cậu đã nhìn thấy bàn ăn bày đầy món ngon, toàn bộ đều là những món cậu thích, thậm chí ngay cả gà rán và khoai tây chiên – những món mẹ không cho cậu ăn nhiều – cũng có trên bàn. 

Từ Tiểu Hi không nhịn được nữa, đứng trước bàn ăn khóc òa lên. 

Cậu cố gắng cầm đũa, nhưng dù có nỗ lực thế nào cũng không chạm được vào bát đũa, chỉ có hương thơm của những món ăn không ngừng len vào mũi. 

Nước mắt Từ Tiểu Hi rơi lã chã, cậu nghiêng người về phía trước, cố hít lấy hương thơm ấy, những món ăn nóng hổi tràn ngập hương vị quen thuộc. 

Ba mẹ không chỉ chuẩn bị một bàn đầy món ngon, mà còn đặt tranh vẽ từ nhỏ đến lớn của cậu khắp phòng khách, trên tường, bàn trà, ghế sofa. 

Từ Tiểu Hi vừa khóc nức nở vừa xem. 

Không biết có phải vì cậu khóc quá thương tâm, trời cao cũng động lòng hay không, mà vô tình cậu lại chạm vào một bức tranh. 

Chỉ là, cậu vừa cầm bức tranh lên, còn chưa kịp vui mừng… 

"Rầm!" Một tiếng vang lớn, khung tranh rơi xuống đất, kính vỡ tan. 

Vài giây sau, cửa phòng ngủ bất ngờ bật mở, mẹ cậu tóc tai rối bù chạy ra, đôi mắt đỏ hoe, nhìn vào phòng khách trống không mà gọi lớn: 

"Tiểu Hi, Tiểu Hi, có phải con về rồi không, Tiểu Hi!" 

"Con trai yêu quý của mẹ, con về thăm mẹ đúng không!" 

Ba cậu cũng đỏ hoe mắt, đỡ lấy vợ đang loạng choạng, đứng còn không vững, ông ngước mắt nhìn quanh phòng khách, miệng lẩm bẩm: 

"Tiểu Hi, con đang ở trong nhà đúng không?" 

Nghe ba mẹ nói, Từ Tiểu Hi gật đầu thật mạnh, vừa khóc vừa trả lời: 

"Vâng vâng, là con đây, ba mẹ ơi, con nhớ ba mẹ lắm!" 

Nhưng dù cậu có gọi lớn đến đâu, ba mẹ đang khóc ôm nhau vẫn chẳng thể nghe thấy. 

Thậm chí vì trên người họ có dương hỏa hộ thể, cậu không thể tiến lên ôm lấy họ. 

Từ Tiểu Hi ra sức đập vào khung tranh trên bàn trà, mong rằng có thể giống như vừa nãy, bất ngờ chạm vào vật thật, dùng cách làm rơi khung tranh để nói với họ rằng: 

Con đã về rồi, con về thăm ba mẹ đây! 

Nhưng vận may không đến lần thứ hai. 

Chuyện lúc nãy không tái diễn, ba mẹ cậu vẫn ôm nhau khóc ròng, còn cậu thì ngồi xổm bên cạnh, cũng khóc không thành tiếng. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!