Edit by meomeocute
Tặc, sao tiểu quỷ này cứ bị bắt nạt hoài vậy?
Bánh bao bột mì à? Ai cũng có thể nhào nặn một phen.
Nghĩ tới đây, Trương Dực có chút không vui.
Về phần vì sao không vui, hắn cũng không nghĩ sâu hơn.
Trương Dực liếc nhìn tiểu quỷ trong góc, hờ hững nói: "Này."
"Hửm?" Bánh bao trắng quay đầu lại nhìn hắn, hỏi: "Ngươi nghỉ ngơi xong rồi à?"
Không khóc, xem ra là mình nghĩ nhiều rồi.
Trương Dực thu hồi ánh mắt, lạnh lùng ừ một tiếng.
Từ Tiểu Hi cầm roi đứng dậy, vừa đi về phía hắn vừa xin lỗi: "Xin lỗi nha, vừa nãy ta không khống chế tốt lực tay."
Trương Dực không đáp lại, mặc cho Từ Tiểu Hi quất nốt mấy chục roi còn lại.
200 roi đánh xong, Từ Tiểu Hi cất roi vào sau thắt lưng, hỏi hắn: "Hay là ta thắp cho ngươi mấy nén hương nhé?"
Tâm trạng hắn vẫn còn bị ám ảnh bởi chuyện hai tên cấp trên vô lương tâm cắt mất năm mươi lượng vàng của hắn, oán niệm quá nặng, thành ra ra tay không biết nặng nhẹ.
Trương Dực không lên tiếng, coi như ngầm đồng ý.
Từ Tiểu Hi đi đến góc Đông Bắc lấy bốn nén hương, đốt lên rồi đưa đến trước mặt quỷ áo đỏ.
Hương cháy, lan tỏa mùi thơm ngọt dịu, Trương Dực không nhanh không chậm hấp thụ.
Tưởng rằng tiểu quỷ sẽ nhân cơ hội than thở đôi câu, ai ngờ hương đã cháy được một phần ba mà tiểu quỷ vẫn không có ý định mở miệng.
Trương Dực nhíu mày, cảm thấy dạo này tiểu quỷ lại đột nhiên ít nói hơn.
Quả thật, kể từ hôm đó, sau khi Từ Tiểu Hi bắt chuyện với quỷ áo đỏ, bị đối phương nhìn thấu, còn bị khinh thường rằng không xứng làm bạn, hắn liền bắt đầu chú ý đến chừng mực, cố gắng không quấy rầy đối phương nữa, tránh làm quỷ áo đỏ khó chịu.
Hắn là kẻ lắm lời, nhưng không phải đồ ngốc, chuyện khiến quỷ phiền lòng, hắn không muốn làm.
Trương Dực cũng đại khái đoán được lý do tại sao tiểu quỷ giữ khoảng cách với mình.
Nhớ lại hôm đó, mình chẳng qua chỉ nhắc nhở hắn đừng học theo cấp trên mà đi nịnh nọt lấy lòng người khác, còn về chuyện tiểu quỷ nói muốn làm bạn...
Trong mắt Trương Dực, đối phương rõ ràng là đang tự dâng mình tới cửa, nguyên nhân có lẽ là vì mình đã giúp hắn vài lần, nên hắn sinh lòng cảm mến.
Chắc là mình đã đánh tan suy nghĩ đó của tiểu quỷ, nên đối phương dần dần xa cách.
Như vậy cũng tốt, đỡ phải tự rước lấy một tên phiền toái nhỏ.
Trương Dực nghĩ vậy, trong lòng bỗng dâng lên vài phần bực bội khó hiểu.
Tặc, loại hương này, quả nhiên không thể ăn nhiều, ăn nhiều dễ nóng trong, khiến tâm trạng hắn bứt rứt.
Trương Dực quay đầu đi, tỏ vẻ chán ghét: "Không ăn nữa."
Từ Tiểu Hi nhìn nén hương vẫn còn hơn một nửa, có chút kinh ngạc: "Nhưng vẫn còn nhiều mà."
Trương Dực: "Vứt đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!