Edit by meomeocute
Trong nhà lao, lão cai ngục nhìn tư thế kỳ lạ của tiểu quỷ áo bào trắng, cảm thấy khó hiểu, hỏi: "Ngươi đang làm gì vậy?"
Từ Tiểu Hi: "Không có gì đâu ạ, lão gia, phiền ngài mở cửa phòng giam số 9002 giúp ta."
Cai ngục quỷ sai đã gặp hắn vài lần, cũng không hỏi nhiều, cầm chìa khóa đi mở cửa.
Cửa phòng giam mở ra, Từ Tiểu Hi âm thầm lấy dũng khí, sau đó lao thẳng đến trước mặt con quỷ punk hung ác.
Con quỷ punk vừa thấy tiểu quỷ đến là hắn, lập tức mở miệng chửi: "Mẹ kiếp, ngươi còn dám đến… ưm ưm ưm…"
Hắn còn chưa chửi xong, một bàn tay trắng bệch đã vươn tới, bóp lấy miệng hắn rồi dán băng keo lên.
"Xin lỗi, ngươi chửi bậy quá nhiều, đành để ngươi chịu thiệt một chút."
Băng keo ông lão dép xỏ ngón đưa cho rất dài, Từ Tiểu Hi sợ con quỷ punk dễ dàng giãy ra, dưới ánh mắt tràn đầy uy h**p của đối phương, hắn quấn băng keo quanh sau đầu nó hai, ba vòng.
Xác nhận đối phương không thể tiếp tục chửi mình, Từ Tiểu Hi mới thở phào nhẹ nhõm.
Như vậy sẽ không còn nghe thấy những lời uy h**p nữa, còn ánh mắt thù hận kia…
Từ Tiểu Hi vẫn có thể chịu được, chẳng qua là vì hắn đã từng thấy thứ đáng sợ hơn, nên ít nhiều cũng sản sinh khả năng miễn dịch.
Nói về sợ hãi, Từ Tiểu Hi vẫn sợ ánh mắt lạnh lẽo của quỷ áo đỏ khi nổi giận hơn.
Lúc con quỷ punk tức giận, nó trừng mắt đến mức sắp lòi ra ngoài, chỉ sợ không thể hiện được hết cơn phẫn nộ, cố làm cho Từ Tiểu Hi nhận ra rằng hắn sắp gặp rắc rối lớn.
Nhưng khi quỷ áo đỏ giận, ánh mắt lại rất sâu lắng, chỉ cần liếc nhẹ một cái cũng khiến Từ Tiểu Hi có cảm giác mình có thể chết ngay lập tức.
Haizz, hành hình quỷ dữ trong nhà lao, thật sự không phải công việc tốt đẹp gì.
"Ưm ưm ưm ưm ưm ưm——"
Con quỷ punk không ngừng giãy dụa, Từ Tiểu Hi biết nó đang chửi mình, nhưng vì không nghe rõ đang chửi gì, nên cũng không còn quá sợ hãi.
Về phần ánh mắt đe dọa của đối phương, Từ Tiểu Hi chọn cách lơ đi, xoay người rời khỏi phòng giam.
Cai ngục quỷ sai nghe tiếng cửa phòng giam kêu, lập tức trôi đến, thấy là tiểu quỷ áo bào trắng của phòng 9002 thì kinh ngạc hỏi: "Nhanh vậy đã xong rồi?"
Từ Tiểu Hi: "Ừm."
Cai ngục quỷ sai khóa cửa lại, Từ Tiểu Hi nhìn về phía căn phòng cuối hành lang—phòng giam số 9009, nhớ lại lời cấp trên dặn phải giữ quan hệ tốt với quỷ áo đỏ, do dự một lúc rồi cùng cai ngục quỷ sai trôi về phía đó.
Cửa phòng giam số 9009 mở ra, Từ Tiểu Hi trôi vào, như mọi khi chào hỏi: "Ta đến rồi."
Trương Dực đã quen với việc hắn cứ chạy đến đây nên cũng không có phản ứng gì đặc biệt.
Chỉ là tiểu quỷ này bỗng nhiên xáp lại, không nói câu nào, nghiêng đầu nhìn hắn chằm chằm, khiến Trương Dực cảm thấy khó hiểu.
Hắn liếc tiểu quỷ bằng ánh mắt "ngươi có bệnh à?", tiểu quỷ áo bào trắng thấy vậy thì cười khúc khích, hỏi: "Ngươi có muốn ăn hương hỏa không?"
Trương Dực không hiểu hắn đang định làm gì.
Hôm qua vừa ăn sau khi hành hình xong, bây giờ nào có bụng dạ gì ăn tiếp?
Từ Tiểu Hi không biết hắn đang nghĩ gì, nói: "Ngươi không nói gì thì ta coi như ngươi đồng ý."
Trương Dực bực bội: "Không ăn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!