Chương 24: (Vô Đề)

Edit by meomeocute

Từ Tiểu Hi càng nghĩ càng sợ, càng sợ lại càng khóc dữ dội hơn, cho đến khi khóc mệt lả, cảm xúc mới dần dịu xuống. 

Hắn ngồi bệt xuống đất, lưng dựa vào tảng đá lớn, hai chân co lại, hai tay khoanh trước đầu gối, áp mặt lên cánh tay, nghiêng đầu đờ đẫn nhìn chằm chằm vào một viên đá nhỏ bên cạnh. 

Từ Tiểu Hi không muốn chết. 

Lại càng không muốn đến cả một con tiểu quỷ cũng không làm nổi, cứ thế biến mất khỏi thế gian này. 

Hắn vịn vào tảng đá đứng lên, quyết định đi tìm cấp trên hỏi xem có cách nào giải quyết không. 

Hai vị sếp chẳng phải chỉ muốn tiền thôi sao? Giờ hắn có tiền rồi. 

Từ Tiểu Hi lau nước mắt trên mặt, hít hít mũi, chỉnh đốn lại dáng vẻ, quay trở lại nhà lao, đưa cho quỷ sai canh ngục một thỏi bạc, nhờ hắn gọi điện cho cấp trên Tống Thành. 

Cuộc gọi được kết nối, Tống Thành và Tiền Minh đang ở dương gian câu hồn, bảo hắn về ký túc xá chờ trước, xong việc sẽ quay lại tìm hắn. 

Lúc này Từ Tiểu Hi tâm trí rối bời, cũng chẳng còn lòng dạ kiếm tiền nữa, đành ngoan ngoãn trở về ký túc xá quỷ sai, chờ hai vị sếp tới. 

Dạo gần đây hắn bận rộn kiếm tiền, đã rất lâu không quay lại ký túc xá nghỉ ngơi. 

Trong phòng lại có thêm mấy cỗ quan tài, chỉ riêng giường của Từ Tiểu Hi vẫn là một tấm ván trơ trọi. Có lẽ vì tiểu quỷ không cần ngủ, hắn cũng không mấy lưu luyến nơi này, nên chẳng buồn trang trí gì cả. 

Hắn nằm trên tấm ván gỗ trống trơn, mắt mở trừng trừng nhìn lên giường tầng trên, bắt đầu giết thời gian. 

Tiểu quỷ không có vấn đề mất ngủ do lo lắng, chỉ cần nhắm mắt, thả lỏng là có thể ngủ ngay, nhưng Từ Tiểu Hi không muốn nhắm mắt. 

Âm gian không có sinh vật sống, một khi tiểu quỷ yên lặng, xung quanh liền trở nên tĩnh mịch đến mức dường như thời gian cũng ngừng trôi. 

Từ Tiểu Hi không thích bầu không khí chết chóc này, nhưng dù không thích cũng phải chấp nhận, giống như chuyện hắn phải đến nhà lao đánh tiểu quỷ vậy, không thích, nhưng không có lựa chọn nào khác. 

Nghĩ đến tình cảnh của mình, hốc mắt hắn lại đỏ lên, nước mắt chảy dài theo khóe mắt. 

"Công—công—công—" 

Giờ Mão, chuông chiêu hồn vang lên. 

Âm thanh trầm lắng mà du dương ấy như một chiếc phao cứu sinh, khiến Từ Tiểu Hi giật mình ngồi bật dậy, ánh mắt hướng về phía cửa ký túc xá. 

Giường hắn nằm ở góc khuất, cách cửa ký túc xá một khoảng khá xa, cộng thêm ánh sáng xung quanh mờ mịt, hắn hoàn toàn không thấy rõ cửa ra vào, nhưng vẫn nhìn chăm chăm, hy vọng có thể sớm thấy bóng dáng hai vị sếp. 

Chốc lát sau, trong phòng bắt đầu có những bóng ma lượn lờ bay vào. 

Lại qua một lúc nữa, số lượng tiểu quỷ vào càng lúc càng đông, tiếng động cũng trở nên ồn ào hơn, xung quanh vang lên đủ loại âm thanh, từ tiếng quan tài bị đẩy ra đến tiếng tiểu quỷ trò chuyện cười đùa. 

Từ Tiểu Hi ngồi khoanh chân trên giường, chống khuỷu tay lên đầu gối, tay nâng cằm, tiếp tục nhìn chằm chằm về phía cửa ký túc xá. 

Phần lớn tiểu quỷ đều đã tan ca về ký túc xá, hai vị sếp chắc cũng sắp tới rồi nhỉ? 

Hắn không có điện thoại để xem giờ, đành tự đếm giây trong lòng để giết thời gian. 

Năm phút, mười phút, hai mươi phút, ba mươi phút… 

Từ Tiểu Hi dần trở nên bồn chồn, cuối cùng không nhịn được nữa, bật dậy rời giường, lơ lửng bay ra khỏi ký túc xá. 

— 

Trước cổng thành Đông, một quỷ sai áo đen và một quỷ sai áo trắng đang chậm rãi bước ra ngoài. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!