Chương 22: (Vô Đề)

Edit by meomeocute

Từ Tiểu Hi từ trong phòng giam đi ra, trả đèn lại cho quỷ sai canh giữ, tâm trạng vui vẻ hướng về phía cổng lớn. 

Lối đi vẫn tối tăm như cũ. 

Nhưng giờ hắn đã không còn sợ hãi như trước nữa. 

Còn những quỷ sai từng gào thét, quát tháo hắn, có lẽ đã nhận ra Từ Tiểu Hi không còn dễ bắt nạt như lúc mới tới, bị hắn quất từng roi một đến mức sợ rồi, bây giờ cũng không dám động tay động chân với hắn nữa, ngay cả chửi mắng cũng bớt đi nhiều. 

Mọi chuyện đang dần trở nên tốt hơn. 

Ít nhất cũng tốt hơn nhiều so với khi hắn mới đến đây. 

Dù là việc dạy hắn cầm roi đánh trả hay chỉ cho hắn cách kiếm tiền, tất cả đều do tên ác quỷ trong phòng giam dạy hắn. 

Không, không thể gọi hắn là ác quỷ, hắn chẳng xấu xa chút nào. 

Khóe môi Từ Tiểu Hi hơi cong lên, nhanh chóng bay ra ngoài. 

Trước đây, hắn luôn không chịu bay như những tiểu quỷ khác. 

Nhưng thời gian này, hắn đã buông bỏ chấp niệm. 

Cho dù có không muốn thừa nhận đến đâu, thì sự thật hắn không còn là người sống cũng không thể thay đổi. Huống hồ, hắn đang rất cần kiếm tiền, mà bay không chỉ tiết kiệm thể lực, còn có thể tăng tốc độ. Vì thế, tâm lý phản nghịch trước đây cũng chẳng còn nữa. 

Từ Tiểu Hi rời khỏi nhà lao, đi thẳng đến Hoàn Hồn Nhai. 

Mấy quỷ sai áo vàng trấn giữ Hoàn Hồn Nhai giờ đều đã quen biết Từ Tiểu Hi. Thấy hắn đến, cũng chẳng ngạc nhiên, chỉ thuận miệng chào hỏi: "Lại tới nữa à?" 

Từ Tiểu Hi mỉm cười với bọn họ, đưa ba tấm bài mới vừa lấy xuống cho một quỷ sai áo vàng, nhờ kiểm tra địa chỉ cụ thể của các tiểu quỷ. 

Một lát sau, nhận được tờ giấy ghi địa chỉ, Từ Tiểu Hi vội vã rời đi. 

Một quỷ sai áo đen lướt qua hắn, bay đến trước mặt quỷ sai áo vàng, nhìn theo bóng lưng tiểu quỷ áo trắng khuất dần, cất giọng hỏi: "Lưu ca, tiểu quỷ đó là người mới của bên ta sao?" 

Quỷ sai áo vàng lắc đầu: "Không, là của Câu Hồn Ty." 

Quỷ sai áo đen nghi hoặc: "Người của Câu Hồn Ty đến chỗ chúng ta làm gì?" 

Quỷ sai áo vàng: "Còn làm gì nữa, nhận nhiệm vụ kiếm chút tiền tiêu vặt chứ gì." 

Lập tức có quỷ sai bên cạnh trêu chọc: "Hắn mà là kiếm tiền tiêu vặt? Mỗi ngày chạy cả chục chuyến, ta thấy hắn coi đây là công việc chính luôn rồi. Làm quỷ mà còn vất vả thế này, không lẽ lúc còn sống nghèo đến chết à?" 

Quỷ sai áo vàng huých vai hắn, ra hiệu đừng nói lung tung: "Như vậy không tốt sao, giúp chúng ta đỡ được không ít việc đấy." 

Nếu không, bọn họ còn phải cử người đi tìm những tiểu quỷ sắp đến lúc đầu thai nữa. 

Quỷ sai áo đen không vui: "Lưu ca, hắn làm vậy thì huynh đệ bọn ta còn gì để kiếm nữa?" 

Nếu không có tiền cầm tay, ai lại muốn đi tìm từng tiểu quỷ một chứ. 

Quỷ sai áo vàng liếc hắn một cái, hất cằm về phía bảng nhiệm vụ, không khách khí nói: "Làm gì có chuyện không kiếm được, trên đó còn cả đống tiểu quỷ kia kìa, chẳng lẽ không đủ cho các ngươi nhận?" 

Quỷ sai áo đen nghẹn họng. 

Quỷ sai áo vàng thuận miệng nhắc nhở: "Làm việc cho tốt vào, đừng có lúc nào cũng chỉ nghĩ đến mấy trò vặt vãnh." 

Đám quỷ này toàn giở trò lươn lẹo, vì muốn nhận được nhiều bạc vụn hơn từ đám tiểu quỷ, nên thường chọn những tiểu quỷ chết chưa lâu để dẫn đi, còn khi tra địa chỉ, nếu thấy tiểu quỷ đã chết lâu năm thì lén đặt bài về chỗ cũ. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!