Chương 20: (Vô Đề)

Edit by meomeocute

Cửa phòng giam mở ra, Từ Tiểu Hi bước vào, tiện tay khép cửa lại.

"Ta đến rồi." Hắn chào hỏi lệ quỷ áo đỏ như thường lệ, sau đó đi thẳng vào vấn đề: "Ta kiếm được tiền rồi."

Vừa nói, hắn vừa lấy sáu thỏi vàng từ trong tay áo ra, hỏi: "Tổng cộng sáu thỏi, chia cho ngươi bốn thỏi, được không?"

Đối phương không lên tiếng, Từ Tiểu Hi liền mặc định là đồng ý. Hắn nhìn quanh một vòng, hỏi lệ quỷ áo đỏ: "Ta đặt vàng ở đâu cho ngươi đây?"

Trương Dực vẫn im lặng.

Từ Tiểu Hi tự quyết: "Vậy để tạm ở góc này nhé, sau này khi đi nhớ mang theo."

Hắn đặt bốn thỏi vàng cùng nửa số hương hỏa còn lại vào một chỗ, rồi nhét hai thỏi của mình trở lại ống tay áo. Sau đó, hắn đi đến góc bên trái, ngồi xổm xuống, giọng trầm xuống hỏi: "Ta muốn ngồi đây một lúc, được không?"

Chờ vài giây, đối phương không có phản ứng.

Từ Tiểu Hi nói: "Ngươi không trả lời, ta cứ xem như ngươi đồng ý rồi nhé."

"..."

Tiểu quỷ này coi chỗ hắn như quán trọ chắc?

Muốn đến thì đến, muốn ở lại thì ở lại.

Từ Tiểu Hi không nhận ra sự khó chịu của đối phương, hắn quay lưng về phía lệ quỷ áo đỏ, đối diện với bức tường, ngồi xổm trên đất, hai tay ôm lấy đầu gối, cằm tựa lên đầu gối, co người lại thành một cục. Nhìn từ phía sau, hắn càng giống một cục bông tròn tròn màu trắng.

Trương Dực nhíu mày, không hiểu nổi.

Kiếm được tiền mà không vui sao?

Nhưng tiểu quỷ không chủ động nói, hắn cũng chẳng có lòng tốt mà hỏi.

Bản thân đâu phải Bồ Tát phổ độ chúng sinh, sao có thể lúc nào cũng rảnh rỗi đi quan tâm hắn được.

Nghĩ vậy, Trương Dực dời mắt sang chỗ khác, không nhìn hắn nữa.

Nhưng trong phòng giam quá tối, mà cục bông trắng kia lại quá nổi bật, hắn không thể không để mắt tới.

"Chậc." Trương Dực bực bội chửi một tiếng: "Có gì thì nói, không có gì thì cút ra ngoài."

Giọng điệu hắn quá hung dữ, khiến cục bông trắng trong góc run lên, rất lâu sau mới từ từ thốt ra một câu: "Ngươi còn nhớ rõ chuyện khi còn sống không?"

Trương Dực lạnh giọng: "Hỏi chuyện này làm gì?"

Cục bông trắng nhỏ giọng lẩm bẩm: "Không có gì, chỉ muốn hỏi thôi."

Trương Dực liếc nhìn bóng lưng gầy yếu của hắn, không đáp lại.

Từ Tiểu Hi quay người, ngẩng đầu nhìn lệ quỷ áo đỏ. Trong phòng quá tối, mà khoảng cách lại xa, hắn không nhìn rõ sắc mặt đối phương, bèn hỏi lại: "Ngươi còn nhớ rõ nhiều chuyện khi còn sống không? Còn nhớ người thân hay bạn bè không?"

Trương Dực hờ hững đáp: "Không nhớ."

Từ Tiểu Hi không cam lòng, tiếp tục truy hỏi: "Một chút cũng không nhớ sao?"

Trương Dực nhíu mày, bực bội nói: "Rốt cuộc ngươi muốn nói gì?"

Từ Tiểu Hi: "Vừa nãy ta đi tiễn một tiểu quỷ đầu thai, hắn nói với ta rằng ở địa phủ lâu ngày, ký ức lúc sinh thời sẽ dần trở nên mơ hồ, đến cuối cùng ngay cả người thân cũng không nhớ nổi. Chuyện này là thật sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!