Edit by meomeocute
Từ Tiểu Hi đánh nốt những roi còn lại, trong tiếng r*n r* đau đớn của ác quỷ áo đỏ.
Trước khi rời đi, hắn xác nhận nhiều lần trạng thái tinh thần của đối phương, liên tục hỏi ác quỷ mấy lần xem có chết không. Cuối cùng, dưới ánh mắt mất kiên nhẫn đầy đe dọa của Trương Dực, hắn mới rời khỏi nhà lao.
Tên quỷ canh ngục nghe thấy tiếng cửa lao phòng mở ra liền nhanh chóng lướt tới, cẩn thận khóa cửa lại, đồng thời liếc nhìn khuôn mặt Từ Tiểu Hi, nhướng mày nói: "Khóc à?"
Từ Tiểu Hi mím môi, cụp mắt xuống, không trả lời.
Hắn vừa mới khóc xong, hàng mi vẫn còn vương những giọt lệ lấp lánh, trông đáng thương vô cùng.
Tên quỷ canh ngục nhìn gương mặt thanh tú tuấn tú của hắn, l**m môi, nuốt nước bọt.
"Ngươi tên gì?"
Từ Tiểu Hi vẫn không đáp.
Tên quỷ canh ngục cũng chẳng để tâm, tiếp tục truy hỏi: "Đi theo ai rồi?"
Hắn vừa nói, vừa đưa tay định chạm vào má con quỷ áo trắng trước mặt.
Từ Tiểu Hi nhận ra hành động của hắn, lập tức lùi nhanh hai bước, cảnh giác nói: "Ngươi muốn làm gì!"
Tên quỷ canh ngục cười khẩy: "Hoảng cái gì, trông ngươi ẻo lả thế này mà cũng làm được quỷ sai, dám nói là không dùng thủ đoạn gì à?"
Từ Tiểu Hi nhíu mày, trừng mắt nhìn hắn: "Ngươi đừng nói nhăng cuội."
"Ta nói nhăng cuội hay không, thử là biết ngay."
Tên quỷ canh ngục lại đưa tay ra, khiến Từ Tiểu Hi hoảng sợ lùi về sau: "Ngươi dám…"
Lời còn chưa dứt, bên tai đột nhiên vang lên tiếng xích sắt loảng xoảng, ngay giây tiếp theo, một bóng dài mảnh màu bạc trắng vọt ra từ ô quan sát trên cửa lao, siết chặt quanh cổ tên quỷ canh ngục.
"Rầm!"
Sợi xích siết chặt, quỷ canh ngục bị treo bổng lên cánh cửa sắt, phát ra tiếng vang chấn động.
Bên trong nhà lao truyền ra giọng mắng lạnh lùng, âm u của ác quỷ áo đỏ: "Thứ cặn bã."
Hai tay quỷ canh ngục bấu chặt vào sợi xích trên cổ, hai chân quẫy đạp loạn xạ trong không trung.
Quỷ không cần thở, nhưng bị bóp chặt cổ thì cũng không thể lên tiếng, sợi xích ngày càng siết chặt hơn, chẳng mấy chốc sẽ bóp nát cổ hắn.
Hai mắt quỷ canh ngục trợn trừng, cố gắng nghẹn ra hai chữ: "Tha… mạng…"
Từ Tiểu Hi bị cảnh tượng bất ngờ này dọa cho sững sờ.
Ngay sau đó, bên trong nhà lao lại truyền ra giọng trách lạnh lùng: "Khóc có ích gì."
"Ngươi càng sợ, hắn càng lộng hành."
"Cầm roi quất lại đi."
Từ Tiểu Hi nghe vậy, cúi đầu nhìn roi trong tay, nghĩ đến hành vi ghê tởm của tên quỷ canh ngục ban nãy, trong lòng dâng lên cơn giận dữ.
Cơn giận khiến hắn mạnh dạn hơn, lập tức vung roi, mạnh tay quất xuống người tên quỷ canh ngục.
"A——"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!