Chương 19: (Vô Đề)

Edit by meomeocute

Từ Tiểu Hi càng nghĩ càng cảm thấy khó chịu trong lòng. 

Hắn không tiếc nuối khoảng thời gian ngồi chờ ở Dã Quỷ Thôn, mà buồn vì mình không gặp được hai vị cấp trên tốt, đến cuối cùng vẫn phải nhờ một tiểu quỷ phạm tội đến nói cho hắn biết những điều này. 

Khi Diêm Vương phong hắn làm thực tập quỷ sai, Hắc Bạch Vô Thường còn bảo sẽ tìm cho hắn một cấp trên đáng tin cậy. Kết quả là… 

"Haizz—" 

Hắn thở dài một hơi, men theo con đường bên ngoài Đông Thành Môn, tiến vào U Minh Giới. 

Sau khi vào U Minh Giới, Từ Tiểu Hi lại gặp phải một rắc rối mới—hắn không biết đường. 

U Minh Giới quá rộng, đường xá chằng chịt bốn phương tám hướng, hai bên toàn là nhà cửa cao thấp không đều. Trên tờ giấy có ghi tên đường và địa chỉ cụ thể, nhưng Từ Tiểu Hi lại không biết con đường đó ở đâu. 

Hắn đành vừa đi vừa hỏi, nhưng mấy tiểu quỷ hắn chặn lại đều mang vẻ mặt đờ đẫn, hỏi gì cũng không biết. 

Từ Tiểu Hi cũng không dám cứ thế cắm đầu đi mãi, sợ lát nữa không tìm được đường về, nếu chỉ không về được ký túc xá thì không sao, nhưng lỡ chậm trễ giờ vào ngục hành hình thì rắc rối lớn. 

Cứ thế đi rồi lại dừng, tốn mất gần nửa đêm, cuối cùng hắn cũng gặp được một tiểu quỷ vừa nhiệt tình lại biết đường. 

Tiểu quỷ không chỉ chỉ đường cho hắn, mà còn muốn đích thân dẫn hắn đi, nhưng Từ Tiểu Hi từ chối. 

Chủ yếu là hắn không muốn rước thêm phiền phức. Khi đối phương nhìn rõ mặt hắn, mắt đã sáng lên rồi. Từ Tiểu Hi đâu có ngốc, làm sao không nhận ra tâm tư của đối phương. 

Thực ra, chuyện này với Từ Tiểu Hi không hề xa lạ. 

Lúc còn đi học, dù không có bạn thân nhưng hắn lại nhận được rất nhiều thư tình, từ cả nam lẫn nữ, thậm chí còn từng bị đám côn đồ trong trường chặn ở góc tường, ép phải nhận lời tỏ tình. 

Từ Tiểu Hi chưa từng đáp lại ai. Nhà hắn quản lý rất nghiêm, cha mẹ dặn đi dặn lại không được yêu đương sớm ở trường. 

Hơn nữa, bản thân hắn cũng không thích. Hắn cảm thấy yêu đương rất lãng phí thời gian, nào là phải cùng nhau ăn cơm, cùng nhau xem phim, ngay cả trong giờ học cũng phải truyền giấy, hoặc lén nhắn tin bằng điện thoại, thật sự quá phiền phức. 

So với những thứ đó, hắn thà làm thêm vài bài tập, vẽ thêm vài phút tranh còn hơn. 

Thế nên lúc còn sống hắn chưa từng yêu đương lần nào. 

Bây giờ làm tiểu quỷ rồi, hắn lại càng không có tâm trạng yêu đương. Thay vì tốn thời gian vào chuyện này, chi bằng đi tìm thêm vài tiểu quỷ để kiếm tiền. 

Từ Tiểu Hi men theo con đường mà tiểu quỷ chỉ, tìm đến con phố ghi trên tờ giấy, rồi dừng lại trước một tòa nhà ba tầng. 

Căn nhà này trông rất giống loại nhà mà người thân đốt cho người đã khuất, gạch đỏ ngói xanh, cửa lớn sơn đỏ, màu sắc vô cùng rực rỡ. 

Hắn bước tới, gõ vào vòng đồng trên cửa. 

Một lúc sau, cánh cửa mở ra, một lão giả mặc trường sam kiểu Đường thò đầu ra, thấy là một tiểu quỷ sai liền cất giọng hỏi: "Quan gia có chuyện gì sao?" 

Từ Tiểu Hi lễ phép chào hỏi: "Chào ông, xin hỏi ông có phải là Vương Hữu Tài không?" 

Lão giả trong trang phục Đường chần chừ nửa giây, rồi gật đầu: "Phải." 

Từ Tiểu Hi: "Có thể cho ta xem văn thư của ông không?" 

Lão giả mặc trang phục Đường có chút cảnh giác, hỏi: "Xin hỏi có chuyện gì vậy?" 

Từ Tiểu Hi nói rõ mục đích, đối phương vừa nghe nói là đến đưa đi đầu thai liền vui mừng ra mặt, liên tục khen tốt, sau đó thò tay vào túi áo trong, lấy ra một quyển sổ nhỏ màu đen. 

Từ Tiểu Hi cầm cuốn sổ, đối chiếu với bài vị, xác nhận thông tin không sai sót liền nói với lão giả mặc trang phục Đường rằng có thể dẫn ông đi đầu thai. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!