Chương 17: (Vô Đề)

Edit by meomeocute

Dù hai vị cấp trên chỉ nói là hỏi bâng quơ, nhưng Từ Tiểu Hi vẫn ghi nhớ trong lòng. 

Vào trong nhà lao, hắn không nhịn được mà liếc nhìn ác quỷ áo đỏ vài lần, nhưng cũng chẳng thấy có gì khác thường, đối phương vẫn giống như trước, hờ hững với hắn. 

Từ Tiểu Hi thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ có lẽ hai vị cấp trên đã nghĩ quá nhiều. 

Chẳng lẽ là do hắn nói ác quỷ áo đỏ nhờ họ giúp đỡ nên hai người mới hiểu lầm sao? 

Nghĩ đến khả năng này, Từ Tiểu Hi tự nhủ sau này có chuyện gì cũng bớt nhờ hai người họ thì hơn, tránh để sau này lại xảy ra hiểu lầm. 

Như thường lệ, hắn thi hành hình phạt với ác quỷ áo đỏ, sau đó đi đến góc phòng lấy bốn cây hương thắp lên, để đối phương hấp thụ. 

Trong lúc ác quỷ áo đỏ ăn hương, Từ Tiểu Hi kể lại chuyện đã giúp con quỷ cờ bạc bổ sung văn thư. 

Ác quỷ áo đỏ chỉ lạnh nhạt ừ một tiếng, rồi không nói gì thêm. 

Từ Tiểu Hi hai ngày nay cứ túc trực ở thôn dã quỷ, không gặp được chuyện gì thú vị, cũng chẳng có gì để chia sẻ. 

Tính ra, hắn đã không còn nhớ rõ mình ở địa phủ bao lâu rồi. 

Mỗi ngày chỉ có chuông triệu hồn và chuông kinh hồn nhắc hắn biết rằng nhân gian đang là ban ngày hay ban đêm. 

Nói đến chuông, tối qua hắn trò chuyện với con quỷ cờ bạc trung niên mới biết, thì ra những tiểu quỷ bình thường không nghe được tiếng chuông. 

Một số quỷ thời hiện đại thì khá hơn một chút, gia đình có đốt điện thoại, máy tính làm đồ cúng. 

Khi đến kho tiếp tế nhận đồ, chỉ cần nhờ quỷ sai trong đó kết nối với đường dây âm phủ là có thể sử dụng bình thường. 

Họ có thể xem giờ, gọi điện thoại, thậm chí còn có thể chơi một số trò chơi nhỏ của âm phủ. 

Nhưng đa phần quỷ thời cổ đại thì không có những thứ đó, phần lớn thời gian chỉ lang thang vô định, một số khác thì chọn ngủ vùi. 

Còn Từ Tiểu Hi thuộc trường hợp đặc biệt, là tiểu quỷ thời hiện đại, nhưng tạm thời không nhận được đồ cúng. 

Chờ ác quỷ áo đỏ ăn xong hương, Từ Tiểu Hi rời khỏi nhà lao, đeo roi ra sau lưng, tiếp tục đến thôn dã quỷ mai phục. 

Những ngày sau đó, cuộc sống chẳng khác nào một vũng nước đọng. 

Ngoài việc thi hành án với ác quỷ áo đỏ, hắn chẳng có việc gì làm, suốt ngày chỉ ngồi ở thôn dã quỷ bày giấy rồi ngẩn người. 

Từ Tiểu Hi bắt đầu lo lắng, nếu cứ thế này, hắn cũng sẽ giống như những u hồn lang thang kia, quên mất hôm nay là ngày nào, cuối cùng trở nên mơ hồ, u ám. 

Nghĩ đến đây, tâm trạng hắn không kiềm chế được mà trầm xuống. 

Nhưng rồi, có chuyện còn khiến hắn buồn hơn xảy ra. 

Hôm nay, hắn cuối cùng cũng đợi được tiểu quỷ tên Tiền Tiến. 

Nhưng đối phương lại không chịu đầu thai. 

Tình huống này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Từ Tiểu Hi. 

Hỏi nguyên nhân, tiểu quỷ kia nói rằng hắn vốn không muốn làm người, nên mới chọn tự sát. 

Ở âm gian, hắn không cần nỗ lực, còn tìm được bạn đời, dù cuộc sống có nhàm chán, nhưng không phải lo chuyện ăn uống, đúng là cuộc sống lý tưởng của hắn. 

Từ Tiểu Hi: "..." 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!