Chương 15: (Vô Đề)

Edit by meomeocute

Tiểu quỷ áo trắng tròn xoe đôi mắt đầy nghi hoặc nhìn chằm chằm hắn, nhìn đến mức Trương Dực bực bội khó chịu, giọng điệu mất kiên nhẫn: "Đây là kiến thức cơ bản, các quỷ sai khác đều biết, chỉ có ngươi là tên ngốc chẳng hiểu gì." 

"... Nói chuyện thì nói chuyện, sao lại công kích cá nhân?" 

Trương Dực liếc hắn một cái, ra hiệu đuổi người: "Nói xong rồi thì đi đi." 

Từ Tiểu Hi lắc lắc nén hương trong tay: "Ngươi còn chưa ăn xong." 

Trương Dực nghiêng đầu, giọng điệu gượng gạo: "Không muốn ăn nữa." 

Từ Tiểu Hi không hiểu: "Vẫn còn nhiều mà, sao tự nhiên lại không ăn?" 

Ác quỷ áo đỏ chẳng thèm để ý đến hắn. 

Từ Tiểu Hi khuyên nhủ: "Ngươi ăn thêm vài miếng nữa đi, không thì lãng phí mất." 

Trương Dực: "Không ăn." 

"Ăn đi." Từ Tiểu Hi tiếp tục khuyên: "Ta không nói nữa, được chưa?" 

Trương Dực liếc hắn một cái, bày ra dáng vẻ kiêu ngạo như thể đang ban ân, miễn cưỡng ăn thêm hai miếng. 

Từ Tiểu Hi tranh thủ hỏi: "Vậy nếu hắn không có văn thư, có thể đưa vào thành thẩm vấn không?" 

Mặc dù bản thân có thể mấy năm không rời khỏi Phong Đô thành, nhưng nếu có thể giải quyết rắc rối này thì vẫn tốt hơn. 

Trương Dực hừ lạnh một tiếng, coi như đáp lại. 

Từ Tiểu Hi lập tức vui mừng: "Phải làm thế nào?" 

Trương Dực: "Miếu Thổ Địa, miếu Thành Hoàng, còn có chỗ lão đầu Diêm Vương kia đều có lưu trữ tư liệu của tiểu quỷ. Chỉ cần hắn có thể nói ra thời gian tử vong đại khái, họ tên, bát tự sinh thần, địa chỉ nhà, tra ra được tư liệu của hắn thì có thể làm lại văn thư." 

"Oh——" 

Ba nơi đó, hắn đều không thể đến được. 

Trương Dực nghe ra sự thất vọng trong giọng điệu của hắn, nhíu mày: "Sao? Không hài lòng với câu trả lời này?" 

Từ Tiểu Hi vội vàng lắc đầu phủ nhận: "Không phải, chỉ là ba nơi ngươi nói, ta đều không vào được." 

Trương Dực vẫn còn nhớ ngày đầu tiên quỷ sai áo trắng này đến đây, vừa khóc vừa lẩm bẩm kể về trải nghiệm bi thảm của mình. 

Hắn là một oan hồn, không thể rời khỏi âm gian. 

Trương Dực thản nhiên buông một câu: "Vậy có bao nhiêu năng lực, làm bấy nhiêu việc." 

Từ Tiểu Hi lén lè lưỡi, đáp: "Biết rồi." 

Ý của đối phương là khuyên hắn không có năng lực thì đừng nghĩ đến chuyện lo liệu. 

Sợ hắn hiểu lầm, Từ Tiểu Hi nhỏ giọng giải thích: "Thực ra ta không phải muốn giúp hắn, chỉ là cảm thấy cha mẹ bị hắn làm tức chết thật oan uổng, hắn nên bị thẩm vấn, nhận lấy trừng phạt xứng đáng." 

Trương Dực liếc hắn một cái, không đáp. 

Từ Tiểu Hi sợ lại chọc giận hắn, dứt khoát ngậm miệng. 

Trong lao phòng yên tĩnh trở lại, chỉ còn hai ngọn quỷ hỏa u lam, cùng bốn ngọn lửa hương tỏa ra hương thơm thanh ngọt nồng đậm. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!