Edit by meomeocute
Thôn Dã Quỷ.
Từ Tiểu Hi vẫn ngồi xổm ở chỗ bày quầy hôm qua, lấy tờ giấy ra, gạch bỏ tên Vương Tiểu Hoa, đặt trước mặt, ngồi bệt xuống đất ngẩn người.
Ở Âm gian, thời gian mất đi ý nghĩa, làm gì cũng không cần vội vàng.
Trước đây ngẩn người là lãng phí thời gian, giờ đây ngẩn người lại trở thành cách để giết thời gian.
Cứ thế ngồi thừ ra một ngày một đêm, hoàn toàn không thu hoạch được gì.
Mãi cho đến khi chuông Kinh Hồn vang lên.
Từ Tiểu Hi bò dậy từ dưới đất, nhét tờ giấy vào tay áo, chạy đến nhà ngục trong thành Phong Đô.
Rút kinh nghiệm từ hôm qua, hôm nay trên đường đi qua khu vực kia, hắn luôn siết chặt cây roi trong tay.
Đám ác quỷ vẫn lớn tiếng cười cợt trêu chọc hắn, thậm chí còn buông lời tục tĩu khó nghe.
Từ Tiểu Hi nghĩ đến chuyện chỉ có mình bị bọn chúng bắt nạt, trong lòng dâng lên một ngọn lửa giận không thể kìm nén.
Ngọn lửa ấy dần biến thành dũng khí, hắn nghiến chặt răng, dốc hết sức quất roi xuống.
Ban đầu, bọn ác quỷ chẳng hề sợ hãi, nhưng sau khi bị quất hết roi này đến roi khác, chịu đau nhiều lần, chúng bắt đầu không chịu nổi nữa, dần dần thu tay lại.
Từ Tiểu Hi vừa đi vừa vung roi hết sức, mãi đến khi đi đến dãy phòng giam trống ở hai bên, hắn mới miễn cưỡng dừng lại.
Bàn tay phải siết chặt roi run lên không ngừng, nhưng hắn lại không kìm được mà bật cười.
Như vậy có tính là tiến bộ không?
Chắc… cũng tính nhỉ?
Từ Tiểu Hi tự hỏi, nước mắt lại không nghe lời mà lăn dài xuống.
Trước đây hắn rất ghét bạo lực, thậm chí còn tránh xa những tên du côn hay đánh nhau trong trường. Không ngờ sau khi trở thành tiểu quỷ, hắn lại phải học cách dùng bạo lực để bảo vệ bản thân.
Cảm xúc trong lòng hắn thật khó tả, vừa vui lại vừa buồn, đủ loại cảm giác trộn lẫn vào nhau.
Tính cách khiêm nhường, hiền lành không thể bảo vệ hắn, càng không thể giúp hắn tránh khỏi bị bắt nạt.
Vậy nên, dù không thích, Từ Tiểu Hi vẫn phải học cách mạnh mẽ, dốc hết sức vung roi, khiến đám ác quỷ e sợ hắn, không dám vươn tay về phía hắn, không dám quát tháo hắn, càng không dám nói những lời dơ bẩn vào tai hắn nữa.
Nghĩ thông suốt, nước mắt cũng dần khô.
Hắn đưa tay lau đi vệt nước trên má, siết chặt roi, tiếp tục đi vào trong.
" Két —— "
Cửa phòng giam mở ra, tiểu quỷ áo trắng xách roi đi vào, khàn giọng nói một câu xin lỗi với ác quỷ áo đỏ, sau đó bắt đầu vung roi quất xuống người đối phương.
Lực vẫn không mạnh.
Ác quỷ áo đỏ thậm chí từ đầu đến cuối không hừ lấy một tiếng.
Rất nhanh, hai trăm roi kết thúc.
Từ Tiểu Hi thu roi lại, chỉ thốt một câu: "Đi đây." rồi trực tiếp rời khỏi phòng giam.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!