Edit by meomeocute
Từ Tiểu Hi biết mình không có lý, cúi đầu không dám lên tiếng.
Trương Dực bị cái tính nhát gan của hắn làm cho hết cả giận, đoán chừng mắng thêm hai câu nữa thôi là con quỷ nhỏ này sẽ bị dọa khóc mất.
Từ Tiểu Hi thấy ác quỷ áo đỏ không nói nữa, bèn muốn quay người đi ra ngoài.
Chân hắn vừa bước ra một bước, sau lưng đã vang lên giọng nói lạnh nhạt của đối phương: "Đứng lại."
Từ Tiểu Hi quay đầu lại, thấy đối phương đang nhìn mình chằm chằm, liền nhỏ giọng giải thích: "Ta ra ngoài tìm quỷ sai canh ngục, bảo hắn giúp ta lấy roi lại, nếu không được thì ta gọi cấp trên đến."
Dù thế nào cũng phải tìm cách giải quyết vấn đề.
Trương Dực cười khẩy: "Giờ thì không sợ hắn có ý đồ xấu với ngươi nữa à?"
Từ Tiểu Hi cúi đầu, im lặng không nói.
Sao lại không sợ chứ?
Nhưng bây giờ ngoài nhờ hắn giúp, dường như cũng chẳng còn cách nào khác.
Hắn không có tiền, không sai khiến được đám quỷ tướng ở cổng lao ngục.
Ở địa phủ này, Từ Tiểu Hi cũng chẳng quen biết âm sai hay quỷ tướng nào khác.
Nghĩ đến đây, trong lòng hắn lại trào lên một nỗi tủi thân, nước mắt trực trào ra.
Mình sao thế này? Rõ ràng trước đây đâu có dễ khóc như vậy.
Trương Dực nhận ra bờ vai gầy yếu của hắn khẽ run lên, bực bội nói: "Ta có mắng ngươi đâu, khóc cái gì?"
Từ Tiểu Hi mang theo giọng mũi, cứng đầu đáp: "Ta không khóc."
Trương Dực: "..."
Từ Tiểu Hi: "Ta đúng là vô dụng quá, khó khăn lắm mới lấy hết can đảm để gan dạ hơn một chút, kết quả vẫn bại dưới thực lực yếu kém của chính mình."
Hắn ngồi xổm xuống, hai tay ôm đầu gối, nước mắt lã chã rơi xuống, lại bắt đầu lẩm bẩm.
"Sớm biết làm quỷ khổ thế này, lúc còn sống ta nên đăng ký một lớp võ thuật hay taekwondo gì đó, ít nhất bây giờ cũng không bị một đám ác quỷ ăn h**p."
"Địa phủ có bao nhiêu quỷ sai, sao cứ nhắm vào mỗi mình ta mà bắt nạt? Mỗi lần thấy ta vào thì gào rú inh ỏi, thấy cấp trên lại không dám hó hé một tiếng, đúng là quá đáng!"
"Ta muốn về nhà."
"Âm phủ chẳng có gì tốt đẹp hết, ta xuống đây rồi mà chẳng có chuyện nào suôn sẻ cả."
"Hai cấp trên của ta coi ta như kẻ ngốc, ép ta nhận nhiệm vụ hành hình ngươi, ta bị lạc đường thì đám quỷ tướng kia làm như không thấy, khiến ta phải ngồi co ro ngoài ngục suốt một đêm. Đến khi vào đây thì bị quỷ sai canh ngục trêu chọc, đi tìm việc kiếm tiền cũng không thành, bây giờ đến cả roi cũng mất... Hu hu hu, ta xui xẻo đến tận cùng rồi!"
Trương Dực: "..."
Từ Tiểu Hi: "Ta thực sự khổ quá mà!"
"Ta rốt cuộc đã làm chuyện thất đức gì mà phải chịu hình phạt nặng thế này..."
"Im miệng." Trương Dực chặn hắn lại: "Chỉ là một cái roi thôi, có cần phải tủi thân đến mức đó không?"
Từ Tiểu Hi muốn nói là có, nhưng còn chưa kịp mở miệng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!