Chương 112: (PN 8)

Edit by meomeocute

"Ta... ta có tư tâm với Trương Dực, không tiện tham gia vào đề tài này."

Diêm Vương gia, phán quan Thôi: "…"

Nghe vậy, khóe môi Trương Dực cong lên, hừ lạnh một tiếng với Diêm Vương gia, nắm lấy cổ tay tiểu quỷ định rời đi.

Phán quan Thôi mắt nhanh tay lẹ chắn trước mặt hai người, khuyên nhủ: "Tiểu công tử, chuyện này cứ treo mãi không xử lý sẽ làm khó Diêm Vương gia, thật ra cũng không phải đại sự gì. Cậu và thiếu gia Từ vốn quen nhau trong ngục, nửa năm nay cũng chịu đựng được rồi, đâu thiếu vài tháng còn lại nữa!"

"Hay là thế này, ngươi đưa Tiểu Hi về lại nhà ngục ở vài ba tháng, đợi sau đó ra ngoài, chúng ta sẽ phục chức cho Tiểu Hi, thăng cậu ấy làm chính thức quỷ sai."

Phán quan Thôi nghiêng đầu nhìn Từ Tiểu Hi, hỏi: "Thiếu gia Từ, ý ngươi thế nào?"

Từ Tiểu Hi: "…"

Sao lại hỏi cậu nữa.

Phán quan Thôi có phải quá xem trọng cậu rồi không, cảm thấy một tiểu quỷ như cậu có thể chen vào chuyện giữa Diêm Vương gia và Thái tử sao?

Trương Dực thấy Từ Tiểu Hi khó xử, kéo cậu ra phía sau lưng, không hài lòng nói: "Thôi bá, đừng làm khó Tiểu Hi nữa, chuyện của ta không cần em ấy quyết định."

Ý đồ của phán quan Thôi bị vạch trần, có chút lúng túng, thật ra ông cũng không cố ý làm khó Tiểu Hi, chỉ là mỗi lần Diêm Vương gia và Thái tử bàn chuyện đều căng thẳng, ai cũng không chịu nhún nhường, ông phải tìm một đột phá khẩu, mà Từ Tiểu Hi chính là then chốt.

Chuyện lần trước Trương Dực giữ lại Dương Thạc Lâm đã đủ chứng minh điều đó.

Diêm Vương gia đứng dậy, ánh mắt lướt qua giữa Trương Dực và Từ Tiểu Hi, cuối cùng không nói gì, hừ nhẹ một tiếng, xoay người rời đi.

Trương Dực đưa Từ Tiểu Hi rời địa phủ, quay lại dương gian.

"Lão già bắt em qua đó à?"

"Ừ."

Từ Tiểu Hi không nói cho Trương Dực biết rằng mình bị âm binh do Diêm Vương phái đến cưỡng ép đưa đi. Hai cha con vốn đã không hợp nhau, cậu không muốn đổ thêm dầu vào lửa.

Trương Dực không hài lòng: "Ông ta bảo em đi là em đi, trước khi đi cũng không nói một tiếng, sao chưa từng thấy em nghe lời ta như vậy."

Đêm nay Từ Tiểu Hi bị trói, lại bị Diêm Vương và phán quan Thôi ép buộc khuyên nhủ, tâm trạng vốn đã không tốt, giờ lại nghe Trương Dực trách mắng, cơn giận cũng bốc lên, ném cho đối phương một ánh mắt bất mãn rồi không nói gì, lẳng lặng trôi đi trước.

Từ Tiểu Hi tính tình tốt, bình thường rất ít khi tức giận, vì vậy Trương Dực bị ánh mắt kia nhìn tới phát ngẩn.

Tiểu quỷ tức giận rồi?

Vì câu nói vừa rồi của mình?

"Từ Tiểu Hi!"

Hắn gọi với theo bóng lưng gầy yếu phía trước, nhưng tiểu quỷ làm như không nghe thấy, chẳng thèm để ý, tiếp tục cắm đầu trôi đi.

Trương Dực hiếm khi gặp cảnh như vậy, hơi luống cuống, do dự một hồi, nhanh chóng đuổi theo, hỏi: "Sao lại giận?"

Từ Tiểu Hi giận đến bật cười, lại lườm hắn một cái, phản vấn: "Ta không thể giận sao?"

Tính tình tốt không có nghĩa là không có tính tình.

Trương Dực: "Ta đang hỏi lý do em giận."

Từ Tiểu Hi không chút do dự: "Ngươi nói chuyện quá khó nghe."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!