Chương 111: (PN 7)

Edit by meomeocute

Mấy ngày sau đó, Trương Dực vẫn ở lại nghỉ ngơi trong Quỷ Thần Miếu, chỉ là hơi khổ cho Từ Tiểu Hi một chút.

Dư âm của tiết Thanh Minh kéo dài suốt nửa tháng, trong thời gian đó, Quỷ Thần Miếu liên tục có người đụng phải quỷ tới xin trừ tà.

Nửa tháng sau, Địa phủ khôi phục lại trật tự bình thường, chuyện người sống dương gian va phải quỷ cũng dần ít đi.

Đêm đó, lúc khuya, Từ Tiểu Hi trốn khỏi móng vuốt của Trương Dực, ngồi trên bậc đá trước cổng lớn Quỷ Thần Miếu để lấy lại tinh thần, đột nhiên thấy khí âm phía đông đậm hơn, sương mù cuồn cuộn, tiếp đó là một đội Âm binh xuất hiện, dường như đang hướng về phía bọn họ.

"Ủa?"

Sao đột nhiên lại có nhiều Âm binh như vậy, chẳng lẽ lại có ác quỷ trốn khỏi Địa phủ?

Từ Tiểu Hi bị thu hút sự chú ý, chăm chú nhìn chằm chằm bọn họ, cho đến khi đối phương đến gần mình.

"..."

Chuyện gì vậy?

Từ Tiểu Hi ngồi trên bậc đá, ngẩng đầu nhìn Âm binh trước mặt chưa đầy hai mét, còn chưa kịp phản ứng, liền nghe tên Âm binh dẫn đầu nói: "Thiếu gia Từ, Diêm Vương gia cho mời."

"Á?"

Từ Tiểu Hi vừa định hỏi Diêm Vương gia tìm ngươi có chuyện gì, kết quả còn chưa kịp mở miệng, hai hàng binh sĩ đã lập tức tách ra hai bên, nhường đường, để lộ ra chiếc kiệu phía sau.

"Mời ngươi đi theo chúng ta một chuyến."

Thái độ của đối phương rất cứng rắn, miệng thì nói mời, nhưng chẳng có chút ý tứ mời mọc nào cả.

Từ Tiểu Hi theo phản xạ lùi lại: "Ta cần nói với Trương Dực một tiếng."

Y vừa định xoay người, thì không biết từ lúc nào hai âm binh đã xuất hiện hai bên, không nói không rằng lập tức kéo y đi về phía kiệu.

"Này, các ngươi làm gì đấy!"

Lần đầu tiên gặp phải tình huống thế này, Từ Tiểu Hi có chút hoảng hốt.

Thế này, nhìn thế nào cũng không giống kiểu mời người ta đi đâu cả.

"Trương Dực, Trương... ưm ưm ưm."

Còn chưa kịp gọi đến lần thứ hai, một bàn tay to đã bịt chặt miệng mũi y, tiếp đó một sợi xích khóa hồn quấn lấy người y, trước khi bị nhét vào kiệu, miệng còn bị nhét thêm một miếng vải trắng.

Chuyện gì thế này!

Đầu óc Từ Tiểu Hi trống rỗng, liều mạng giãy giụa, cố phát ra chút động tĩnh.

Nhưng đám âm binh này rõ ràng được huấn luyện bài bản, đến thì âm thầm, đi cũng im lặng.

Từ Tiểu Hi trong lòng cực kỳ hoảng loạn, định rút điện thoại ra cầu cứu, nhưng hai tay bị khóa hồn xích trói sau lưng, căn bản không thể vùng vẫy được.

Khi rơi vào trạng thái hoảng sợ bất an, thời gian như trôi rất chậm, Từ Tiểu Hi cảm thấy mình bị xóc nảy trong kiệu rất lâu thì nó mới dừng lại, y căng thẳng siết chặt nắm đấm, trong lòng tính toán xem nếu ra tay với bọn họ thì xác suất trốn thoát là bao nhiêu.

"Diêm Vương gia, Từ Tiểu Hi đã được đưa về."

Là giọng của tên âm binh dẫn đầu lúc trước.

"Không bị thương chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!