Chương 110: (PN 6)

Edit by meomeocute

Mấy con tiểu quỷ đang tán gẫu hăng say, hoàn toàn không phát hiện sắc mặt Từ Tiểu Hi đã khó coi, chỉ có ông lão chủ quầy ngồi đối diện họ là không biểu lộ gì mà liếc mắt nhìn cậu, đưa nắm tay che miệng nhẹ ho hai tiếng, ngăn lại: "Được rồi, bớt nói mấy chuyện không có căn cứ đi, hương của các ngươi cũng ăn gần hết rồi, đi đi, đừng cản ta làm ăn."

Mấy tiểu quỷ thấy ông lão không có hứng thú với mấy chuyện bát quái này nữa, đành ngượng ngùng ngậm miệng lại, cười nói: "Không sao, ngài không thích mấy chuyện này, ta còn mấy tin khác kể cho ngài nghe."

Ông lão xua tay ngăn lại: "Không cần, hương tặng các ngươi đấy, lần này không thu tiền, đi đi."

Vài con tiểu quỷ chỉ muốn dùng chuyện tán gẫu đổi lấy mấy nén hương miễn phí, nghe ông lão nói thế thì vội vàng đồng ý, mỗi kẻ giơ nắm hương của mình đứng dậy rời đi.

Từ Tiểu Hi vốn cũng định rời đi, nhưng lại bị ông lão gọi giữ lại: "Ê, ngươi ở lại."

Từ Tiểu Hi khựng lại, kinh ngạc chỉ vào bản thân: "Ta?"

"Phải, chính là ngươi." Ông lão vẫy tay gọi cậu lại: "Qua đây ngồi."

Từ Tiểu Hi không hiểu chuyện gì nhưng vẫn ngồi xuống, hỏi: "Có chuyện gì vậy ạ?"

Ông lão cười tươi hỏi: "Không phải rời đi rồi sao, sao lại quay lại?"

Từ Tiểu Hi ngạc nhiên: "Ngài, ngài nhớ ta sao?"

Ông lão nhướn mày hỏi lại: "Mới mấy tháng thôi, trí nhớ của ta tệ đến mức đó à?"

Từ Tiểu Hi giải thích: "Ta chỉ nghĩ là ngài mỗi ngày tiếp xúc với nhiều tiểu quỷ như vậy..."

Ông lão nói: "Đúng là gặp không ít, nhưng mà tiểu quỷ có gương mặt nổi bật, tính tình ngoan ngoãn như ngươi thì cũng không nhiều."

Nói xong, ông nhìn cậu kỹ lưỡng một lượt rồi hỏi: "Ngươi bị bắt trở lại à?"

Từ Tiểu Hi lắc đầu phủ nhận, giải thích: "Không phải, ta chỉ quay về xem người nhà đã cúng ta những gì thôi."

Ông lão: "Ồ."

Từ Tiểu Hi thấy ông chỉ hờ hững đáp một tiếng, tưởng rằng ông không có hứng trò chuyện nữa, đang do dự có nên rời đi không.

Bất ngờ nghe một tiếng: "Từ Tiểu Hi?"

Cậu theo phản xạ "à" một tiếng, ngước mắt lên liền chạm phải ánh mắt có chút kinh ngạc của ông lão: "Thì ra tiểu tình nhân của Thái tử gia mà bọn họ nói tới là ngươi à."

Từ Tiểu Hi: "... Ừm."

Ông lão: "Ta nói mà, vừa rồi thấy sắc mặt ngươi khó coi như vậy."

"Ngươi đừng để ý lời họ nói, toàn là một đám rảnh rỗi lại muốn nghe chuyện bát quái để đổi vài nén hương ăn miễn phí thôi, ngươi cũng biết mà, ta đây chẳng có sở thích gì, chỉ thích nghe mấy chuyện tám nhảm cho vui thôi."

Từ Tiểu Hi bĩu môi, không nhịn được mà giải thích: "Những gì họ nói không phải thật đâu."

"Ta biết." Ông lão an ủi: "Bọn họ chỉ nói chơi mấy câu thôi, đừng để trong lòng."

Từ Tiểu Hi cũng biết bản thân không thể ngăn được miệng thiên hạ, dù là lúc còn sống hay đã chết, đều không thể thay đổi bản tính thích tám chuyện của mọi người.

Cậu thở dài: "Ta không để tâm."

Ông lão hỏi: "Nhưng mà, ngươi có Thái tử gia chống lưng, sao lúc trước ở địa phủ lại bị bắt nạt thảm thế?"

Trước đây Minh Đào Đào từng dẫn cậu đến đây ăn hương mấy lần, trong lúc đó cũng kể với ông lão không ít chuyện liên quan đến Từ Tiểu Hi.

Từ Tiểu Hi: "... Lúc đó bọn ta vẫn chưa bên nhau."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!