Chương 11: (Vô Đề)

Edit by meomeocute

Từ Tiểu Hi ngẩng đầu, đập vào mắt là một bà lão nhỏ bé, gầy trơ xương. 

Sau khi nhìn rõ dáng vẻ đối phương, lòng hắn chợt trùng xuống, ngay cả lời nói cũng lắp bắp: "Ngài... ngài khỏe chứ." 

Không trách Từ Tiểu Hi phản ứng mạnh như vậy, thật sự là con quỷ trước mặt quá mức kỳ lạ. 

Bà ấy rất lùn, trông chỉ cao hơn một mét, lưng còng xuống, chống một cành cây làm gậy. 

Còn gầy nữa, nói không ngoa thì đúng là da bọc xương, bàn tay cầm gậy khẳng khiu chẳng khác nào móng gà, khuôn mặt đầy nếp nhăn còn nhỏ hơn cả bàn tay con gái, đôi mắt hõm sâu, gò má nhô cao, miệng trề ra ngoài. 

Bộ đồ vải gai xám trắng khoác hờ hững trên người, theo từng cử động mà phất phơ qua lại. 

Đây chắc hẳn là một con quỷ chết đói. 

Từ Tiểu Hi thu lại suy nghĩ, hỏi bà: "Lão nhân gia, ngài có biết một con quỷ nhỏ tên Vương Tiểu Hoa không?" 

Bà lão nhỏ bé còng lưng, không trả lời, trong mắt toàn là sợ hãi. 

Từ Tiểu Hi nhận ra sự cảnh giác của đối phương, hạ giọng giải thích: "Đã đến lúc cô ấy đầu thai rồi, ta đến tìm cô ấy đi luân hồi." 

Bà lão nghe vậy, đôi mắt đục ngầu vô cảm bỗng chốc sáng lên, giọng nói già nua run rẩy: "Ngươi nói thật sao?" 

Từ Tiểu Hi gật đầu: "Ừ." 

Bà lão bật khóc, nghẹn ngào chỉ vào mình: "Ta... ta chính là Vương Tiểu Hoa." 

Từ Tiểu Hi cũng vô cùng kinh ngạc, bật dậy theo phản xạ, rồi nhận ra mình cao quá, liền nhanh chóng ngồi xổm xuống, nói: "Ngài cho ta xem văn thư đăng ký đi." 

Bà lão run rẩy lấy từ lớp áo trong ra một quyển văn thư bìa đen to bằng chiếc điện thoại, hỏi: "Ngươi nói là... cái này sao?" 

"Phải." 

Từ Tiểu Hi nhận lấy xem, thấy tên họ, ngày tháng năm sinh, địa chỉ lúc sinh thời đều trùng khớp, liền vui mừng khôn xiết. 

Thế nhưng, niềm vui này chỉ kéo dài chưa đầy một giây. 

Hắn còn nhớ lời quỷ sai áo trắng nói, nếu tìm được quỷ nhỏ rồi đưa chúng đi đầu thai, đối phương ít nhiều cũng sẽ tặng chút vàng bạc để cảm ơn. 

Nhưng hắn nhìn bà lão trước mặt, trong lòng chùng xuống. 

Bộ quần áo gai trên người bà chẳng biết đã chắp vá bao nhiêu lần, miếng vá chồng lên miếng vá. 

Lại nhìn dáng vẻ gầy còm như que củi ấy, có lẽ lúc còn sống là chết đói, trông chẳng giống người có vàng bạc gì cả. 

"Hầy——" 

Dù biết rõ khả năng công cốc rất cao, Từ Tiểu Hi vẫn cất tờ giấy trước mặt đi, nhét vào tay áo, rồi bảo bà lão: "Lão nhân gia, đi thôi, ta đưa ngài đến Phong Đô thành." 

Từ nhỏ đến lớn, hắn chưa bao giờ được dạy dỗ theo kiểu chỉ biết nghĩ đến lợi ích cá nhân. 

Chỉ vì bà lão không có tiền mà bỏ mặc đối phương, chuyện này hắn thực sự không làm được. 

Từ Tiểu Hi nghĩ bụng, đi một chuyến tay trắng thì đi một chuyến tay trắng thôi. 

Bây giờ hắn không thiếu gì ngoài thời gian, cứ xem như tích âm đức vậy. 

Bà lão không ngờ hắn nói thật, vui mừng khôn xiết, suốt dọc đường đi không ngừng cảm tạ Từ Tiểu Hi. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!