Chương 109: (PN 5)

Tiếp theo, Từ Tiểu Hi dùng nửa đêm để tham quan sơ qua chỗ ở của Trương Dực. Còn về cách tham quan như thế nào, cậu không muốn miêu tả chi tiết.

Sau đó cậu cũng không rõ Trương Dực rời đi khi nào.

Chỉ thấy trên điện thoại có để lại lời nhắn, bảo cậu nghỉ ngơi cho tốt, bên chỗ xếp hàng không cần gấp gáp đến đó.

Từ Tiểu Hi nằm dài trên giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà mà ngẩn người, cho đến khi điện thoại rung lên, cậu mới hoàn hồn.

Minh Đào Đào gửi tin nhắn hỏi cậu đi đâu rồi?

Nói là sau khi Lý Trác tan làm, hai người họ đến điện Cung Dưỡng tìm Từ Tiểu Hi, kết quả tìm một vòng cũng không thấy bóng dáng tiểu quỷ đâu cả.

Từ Tiểu Hi cảm thấy xấu hổ đến mức không chịu nổi, do dự mãi mà không dám trả lời tin nhắn.

Không lẽ lại nói là cậu bị Trương Dực kéo đi, kéo đến chỗ ở ở Âm gian của hắn để "tham quan", bây giờ thì nằm dài trên giường không muốn nhúc nhích.

Hơn nữa, trong căn nhà này khắp nơi đều có dấu vết hoang đường của hai người, nếu để Minh Đào Đào và Lý Trác nhìn thấy, chẳng phải sẽ chết vì xấu hổ tại chỗ sao?

Thế nên, Từ Tiểu Hi dứt khoát giả chết.

Minh Đào Đào cũng xem như hiểu chuyện, gửi cho cậu mấy tin nhắn, thấy Từ Tiểu Hi không trả lời thì im lặng luôn, chắc cũng đoán được tiểu quỷ đang bận việc gì đó. Còn bận gì, Từ Tiểu Hi cũng có thể tưởng tượng trong đầu Minh Đào Đào đang chạy xe lửa tư duy rầm rập thế nào rồi.

Kệ đi, trước mặt Minh Đào Đào chết vì xấu hổ cũng không phải lần đầu, thêm một lần nữa cũng chẳng sao.

Từ Tiểu Hi buông xuôi mà thoát khỏi khung trò chuyện, mở game lên, lật người, tiếp tục vượt ải.

Ở Địa phủ không phân ngày đêm, thời gian cũng không có giới hạn rõ ràng. Từ Tiểu Hi mải mê chơi game đến mức không biết đã qua bao lâu, cho đến khi Trương Dực nhắn tin hỏi cậu thấy trong người thế nào rồi?

Từ Tiểu Hi lập tức trả lời một chữ: [Thơm]

Đây cũng được xem là một loại ăn ý giữa cậu và Trương Dực.

Chuyện này phải nói từ lần đầu tiên của họ. Hai tiểu quỷ đều không có kinh nghiệm, lại thêm điều kiện thân thể của Trương Dực quá tốt, lúc bắt đầu rất khó khăn để tiến vào. Tuy quá trình tạm ổn, nhưng sau đó phát hiện Từ Tiểu Hi bị thương.

Trương Dực rất áy náy, Từ Tiểu Hi để an ủi tâm trạng ủ rũ của hắn, đã chủ động xin hắn cho ăn hương. Trương Dực đặc biệt đưa loại hương có tác dụng giảm đau trị thương, Từ Tiểu Hi sau khi hút vào thì thấy cơ thể đỡ hơn hẳn.

Vì thế thời gian đó, Trương Dực ngày nào cũng cho cậu ăn hương.

Trương Dực đã từng trải qua chuyện ấy thì dường như không còn kiên nhẫn như trước, chỉ cần Từ Tiểu Hi đến gần là có thể cảm nhận được tinh thần hắn dâng cao.

Lúc đó cậu còn không nhịn được trêu một câu: "Tiểu tử trẻ khỏe thật đấy."

Trương Dực từ phía sau ôm lấy cậu, khẽ ừ một tiếng coi như đáp lại, nhưng cũng không hành động bừa bãi với tiểu quỷ.

Một lần, hai lần, Từ Tiểu Hi cũng không nói gì, nhưng nhìn Trương Dực cả ngày cứ như kẻ đói khát không được ăn, trông tội nghiệp hết sức, cuối cùng cậu cũng thấy không nỡ.

Cậu bèn xin Minh Đào Đào ít "tài liệu giảng dạy", ném cho Trương Dực học.

Kết quả đêm đó liền bị đối phương kéo ra luyện tập, có lần hai, lần ba... sau đó như đê vỡ, không thể dừng lại.

Từ Tiểu Hi dần dần phát hiện, trong chuyện này, cậu đã đánh mất quyền chủ động.

Thời gian đó, mỗi khi Trương Dực nhìn thấy cậu, cứ như dã thú ngửi thấy mùi máu, ngày nào cũng viện đủ loại lý do để lừa cậu "luyện tập".

Tuy rằng trong chuyện này Từ Tiểu Hi là người được hưởng thụ, nhưng cũng không chịu nổi ngày nào cũng như thế.

Để mình không trở thành tiểu quỷ đầu tiên chết vì chuyện giường chiếu, cậu đành phải dựa vào việc hút hương để "kéo dài mạng sống".

Về sau, thấy cậu thật sự chịu không nổi, Trương Dực mới từ từ tiết chế lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!