Edit by meomeocute
Dưới ngục giam của Diêm Vương Điện, tối tăm và ẩm ướt.
Hai bên lối đi dài là những chấn song làm từ Huyền Thiết, giam giữ vô số ác quỷ.
Tay cầm chặt một đoạn roi da dài ba thước, Từ Tiểu Hi khoanh tay trước bụng, ánh mắt đảo qua các gian ngục hai bên, cắn răng từng chút một di chuyển vào bên trong.
Rất nhanh, đám ác quỷ trong lao ngục hai bên chú ý đến cậu, tất cả đều chen chúc tới sát hàng rào, mắt sáng lên ánh xanh, vừa duỗi tay loạn xạ vừa cười điên dại, cố gắng túm lấy tên Quỷ Sai mặc áo dài trắng đang đi trên lối đi, để hành hạ và sỉ nhục một phen.
Đây là lần đầu tiên Từ Tiểu Hi gặp tình huống thế này, nhìn hàng chục cánh tay chỉ cách mình không đến một gang tay hai bên, cậu luống cuống không biết làm sao.
Đám ác quỷ trong lao dường như nhìn thấu nỗi sợ hãi của cậu, càng thêm hưng phấn, cười rú lên không ngừng.
"Đừng có chạm vào ta."
Giọng nói của Từ Tiểu Hi run rẩy vì sợ hãi.
Không thể trách cậu nhát gan, thực sự là những ác quỷ này quá mức đáng sợ.
Những kẻ bị giam ở đây, chắc chắn đều là kẻ ác đã làm đủ chuyện xấu khi còn sống, chết một cách thảm khốc, hình dạng không thể nào dễ coi được.
Có kẻ bị rìu bổ mất nửa đầu, chỉ còn lại một con mắt; có kẻ mặt đầy mụn nhọt, chảy mủ vàng; có kẻ bị tạt axit hủy dung; thậm chí có kẻ tròng mắt lồi ra, rơi khỏi hốc mắt…
Ma quỷ thật sự còn kinh khủng gấp trăm lần so với trong phim kinh dị.
"Ha ha ha ha ha—"
Nghe tiếng cười ghê rợn, Từ Tiểu Hi bất giác lùi lại nửa bước, trong lòng chỉ muốn quay người chạy trốn khỏi ngục giam đáng sợ này. Nhưng lời đe dọa của hai cấp trên khi nãy vẫn còn văng vẳng bên tai.
[Từ Tiểu Hi, ngươi chỉ là một thực tập Quỷ Sai, chúng ta giao nhiệm vụ cho ngươi, ngươi không có tư cách kén cá chọn canh.]
[Nếu chuyện đơn giản như vậy mà ngươi cũng không làm được, thì đừng có chiếm chỗ vô ích, sớm cút đi cho rồi.]
[Với cái bộ dạng nhát chết này, có đày ngươi về Vong Tử Thành thì cũng bị đám tiểu quỷ khác bắt nạt đến chết thôi…]
Bước chân Từ Tiểu Hi khựng lại, cậu ngẩng đầu, nhìn về phía lối đi dài tối mịt.
Rút lui có nghĩa là từ bỏ.
Từ Tiểu Hi tự vấn lòng, có muốn bị bãi chức, đày về Vong Tử Thành không?
Không, không muốn.
Nếu vào Vong Tử Thành, cậu sẽ không bao giờ có cơ hội ra ngoài nữa.
Những kẻ hại chết cậu vẫn còn ung dung ngoài kia, cậu sao có thể cam tâm chết dí trong thành được.
Nghĩ đến đây, Từ Tiểu Hi lấy hết dũng khí, nghiến răng, cúi đầu, lao thẳng vào bên trong.
Lối đi rất dài, Từ Tiểu Hi cảm thấy mình đã chạy rất lâu, cho đến khi tiếng cười của đám ác quỷ dần nhỏ lại.
Bỗng nhiên, một Quỷ Sai thanh niên xuất hiện, chặn trước mặt cậu, quát: "Đứng lại."
Từ Tiểu Hi vội vàng dừng bước.
Giọng điệu đối phương lạnh nhạt, chất vấn: "Ngươi làm gì ở đây?"
Từ Tiểu Hi ổn định cảm xúc, lễ phép chào hỏi: "Chào ngươi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!