Khi cả lớp tới núi Tú Đàm thì đã giữa trưa, mọi người đều mang theo kha khá đồ ăn vặt và hoa quả nên dứt khoát không ăn cơm trưa nữa mà bắt đầu leo núi luôn.
Hứa Thanh Lăng quên bản thân đã nhiều năm không leo núi, cơ thể trẻ trung tràn đầy sức sống của cô cứ thế dẫn đầu đội ngũ suốt cả chặng đường, Tào Tư Thanh gần như bị cô kéo về phía trước.
Thời buổi này làm gì cũng chuyên chú, không ai dừng lại chụp ảnh tự sướng, c*̃ng không ai vừa đi vừa nhìn điện thoại. Lý Chính Kỳ mang theo máy ảnh, tổ chức cho tất cả mọi người chụp ảnh tại cửa ra vào. Mỗi người có thể chụp một bức cá nhân và một bức tập thể ở cửa.
Hứa Thanh Lăng không muốn chụp ảnh hay để lại dấu vết trên ảnh của bất kỳ ai nên nhân cơ hội đó đi vệ sinh.
Khi họ từ núi Tú Đàm xuống đã năm giờ chiều, cả đoàn tìm một nhà hàng nông trại để dùng bữa tối.
Đồ ăn được nấu trong nồi sắt trên bếp đất, lửa mạnh dầu lớn, một đám nhóc choai choai ăn đến mức khóe miệng chảy mỡ. Đám con trai trong lớp la hét đòi đi đến thị trấn Cao Thang gần đó để ngâm suối nước nóng, chơi bài và hát karaoke.
Đến núi Tú Đàm mà không tắm suối nước nóng thì chẳng khác gì không đến. Mặc dù đang là kỳ nghỉ hè nhưng các khu nghỉ dưỡng suối nước nóng và viện điều dưỡng cao cấp gần đó vẫn đầy ắp xe cộ.
Tất nhiên nhóm sinh viên mới không đủ khả năng chi trả cho các khu nghỉ dưỡng suối nước nóng cao cấp rồi, chỉ có thể tìm đến những suối nước nóng tư nhân do nông dân ở thị trấn Cao Thang tự đào. Giá cả ở đó phải chăng, lại có thể chơi bài và hát karaoke.
Các cô gái hơi xấu hổ khi nghe tin tắm suối nước nóng. Dù đã là bạn cùng lớp được ba năm nhưng mọi người vẫn chưa thân thiết đến mức có thể cùng nhau đi ngâm suối.
Uyển Nguyệt đỏ mặt đề nghị: "Hay là con trai các cậu đi bar đi, con gái chúng mình không ai mang áo tắm theo cả."
Cô ta là hoa khôi lớp, thành tích học tập tốt nên từ trước tới giờ luôn là người dẫn đầu hướng gió trong lớp, vừa mở miệng, quả nhiên mấy cô gái khác nhao nhao gật đầu.
Thân Thuấn không nhịn được nói: "Đi thì đi, không đi thì thôi, có gì mà phải lề mà lề mề."
Hôm nay vì Uyển Nguyệt mà tâm trạng cậu ta rất tệ, mới nói cô ta vài câu thật lòng đã bắt đầu khóc. Đậu đại học Cửu Giang thì không muốn đi, ngược lại muốn đến trường kỹ thuật Giang Tây để học lại, không vì tiền thì là vì cái gì? Cậu ta ghét mấy đứa con gái sĩ diện nhất.
Bình thường đứa con trai nào trong lớp cũng nể mặt Uyển Nguyệt, giờ bị Thân Thuấn nhắm thẳng như vậy, gương mặt cô ta cứng đờ.
Thẩm Loan nhận ra cô ta không vui nên đề nghị: "Như vậy đi, chờ chút nữa cơm nước xong xuôi, chúng ta chia thành các nhóm khác nhau. Ai muốn đến nhà Lý Chính Kỳ thì đến nhà Lý Chính Kỳ, ai muốn ở khách sạn thì ở khách sạn, ai muốn ngâm suối nước nóng thì đến suối nước nóng, sáng ngày mai sẽ tập hợp ở đây. Ban đêm các bạn gái đừng đi một mình, tốt nhất nên có con trai đi cùng."
Dứt lời, anh ta nhìn Uyển Nguyệt, dịu giọng nói: "Nếu lát nữa các cậu về nghỉ thì tôi sẽ đưa mọi người đến đó."
Rõ ràng anh ta đang nghiêng về Uyển Nguyệt, vừa rồi trong lớp có rất nhiều người đã nhìn thấy Thẩm Loan đạp xe chở Uyển Nguyệt, còn giúp cô ta đeo balo, từ trước tới giờ chưa từng thấy Thẩm Loan bảo vệ bất kỳ cô gái nào như vậy hết.
Có vẻ như sau kỳ thi tuyển sinh đại học, Thẩm Loan đã buông thả bản thân. Trước đó mọi người thấy Hứa Thanh Lăng theo đuổi anh ta, anh ta không từ chối nên tưởng anh ta c*̃ng thích Hứa Thanh Lăng. Không ngờ người Thẩm Loan thích lại là Uyển Nguyệt, người này giấu giếm quá sâu.
Dù Tào Tư Thanh có táo bạo đến đâu thì vẫn hiểu được bầu không khí. Thiệt cho cô ấy trước kia còn có ấn tượng không tệ với Thẩm Loan, cảm thấy anh ta là người có tố chất tổng hợp cao nhất lớp, không ngờ lại câu Hứa Thanh Lăng như vậy. Không thích thì không thể nói rõ ra hả, học người ta chơi trò mập mờ, không từ chối, không chủ động, không chịu trách nhiệm, cặn bã!
Nhân tiện, chẳng phải Uyển Nguyệt và Hứa Thanh Lăng là bạn thân ư? Đừng nói là cô ta muốn cướp người yêu của bạn thân đấy nhé? Đám con gái trao đổi ánh mắt với nhau rồi chuyển sự chú ý về phía Hứa Thanh Lăng, thấy cô còn đang... vùi đầu ăn cơm!
Đã lâu lắm rồi mới vận động nhiều như vậy, Hứa Thanh Lăng cảm nhận được cơn đói rõ rệt. Nếu là trước kia, thấy các cô gái khác đều đặt đũa xuống, chắc chắn cô sẽ không ăn nữa, sợ mình sẽ thành trò cười của đám con trai. Bây giờ thì cô không quan tâm nhiều đến chuyện đó, cơn đói kéo dài khiến cô cảm nhận được sức sống trong cơ thể trẻ trung của mình, ngồi đó tập trung ăn tối, không để ý đến những gì họ nói.
"Áo tắm cũng không phải chuyện gì to tát. Bọn mình c*̃ng không mang quần bơi mà, lát nữa đi mua là được. Ở đây nhà nào cũng kinh doanh suối nước nóng, đồ bơi được bán khắp nơi nên giá cả cũng không đắt."
Bố mẹ Lý Chính Kỳ mua một căn biệt thự ở gần đây nên cậu ta rất quen thuộc với nơi này: "Hiện tại đang là mùa ế, mỗi người ngâm suối chỉ tốn hai mươi tệ, muốn đi thì đi cùng nhau, càng đông càng vui."
Triệu Tử Bối thấy bạn trai muốn đi đương nhiên không chịu lạc đàn, sau khi hỏi và thấy mấy cô gái đều không muốn đi thì khuôn mặt nhỏ tràn đầy thất vọng: "Các cậu đều không đi, vậy mình ngâm bể tắm một mình à?"
Cuối cùng Thân Thuấn cũng nhếch miệng cười, bả vai rung rung: "Nếu cậu bằng lòng thì có thể ngâm cùng Lý Chính Kỳ ở một phòng riêng, chúng tôi sẽ coi như không nhìn thấy."
Triệu Tử Bối đỏ bừng mặt, tát cậu ta: "Cậu cút đi!"
Hứa Thanh Lăng đã ăn xong, rút khăn giấy lau miệng. Cô có cảm giác nội y của mình đã ướt đẫm mồ hôi, bây giờ chỉ muốn tìm một nơi để tắm vòi sen.
Nghĩ vậy, cô quay sang nói với Triệu Tử Bối: "Lát nữa tôi đi với cậu, đúng lúc tìm chỗ tắm rửa luôn."
Có lẽ giọng cô quá điềm tĩnh nên việc tắm suối nước nóng đã mất đi sắc thái mập mờ qua cách nói của cô, trở nên bình thường giống như ăn cơm uống nước.
Tào Tư Thanh vừa nghe thấy "tắm rửa" thì níu cánh tay của cô lại: "Vậy thì mình cũng đi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!