Chương 8: (Vô Đề)

Uyển Nguyệt thấy Thẩm Loan như đang nhìn về phía Hứa Thanh Lăng, bèn nhỏ giọng giải thích: "Tâm trạng Thanh Lăng hôm nay không tốt lắm, sáng sớm đã giận dỗi tôi rồi."

Thẩm Loan liếc nhìn rồi thu hồi ánh mắt, cô đang nói cười vui vẻ với Tào Tư Thanh, có giống tâm trạng không tốt chỗ nào đâu?

Nhưng hôm nay Hứa Thanh Lăng không bám dính lấy mình, Thẩm Loan thở phào nhẹ nhõm, anh ta có rất nhiều chuyện muốn hỏi Uyển Nguyệt.

"Nghe nói bố cậu định cho cậu học lại ở trường kỹ thuật Giang Tây?"

Sắc mặt Uyển Nguyệt cứng đờ, nụ cười trở nên gượng gạo: "Bố tôi ấy à, ông ấy muốn tôi cố gắng thêm một năm, thi đậu đại học Thượng Hải."

Thẩm Loan cau mày: "Nhất định phải học ở Thượng Hải à? Đại học Cửu Giang không tốt hả?"

Thành thật mà nói, bằng cấp của đại học Cửu Giang cũng được đánh giá khá cao. Nhiều người ở đây không muốn con cái học đại học xa nhà.

Uyển Nguyệt ngơ ngác nhìn anh ta, thấy hình bóng của mình trong đôi mắt sâu thẳm kia. Gương mặt cô ta nóng ran, theo bản năng nhìn về phía Hứa Thanh Lăng.

Có một khoảnh khắc, Uyển Nguyệt muốn trút hết nỗi lòng với Thẩm Loan nhưng cô ta nhanh chóng từ bỏ ý định đó.

Cô ta khẽ ừ: "Bố tôi muốn tôi sau này ở lại Thượng Hải làm việc."

Phía sau có người cười khẩy: "Chắc chắn là bố cô nhắm vào năm mươi nghìn của trường kỹ thuật Giang Tây rồi."

Uyển Nguyệt quay đầu lại, thấy ánh mắt chế giễu của Thân Thuấn, cô ta có cảm giác mình bị l*t tr*n, hốc mắt lập tức đỏ hoe: "Cậu đừng nói linh tinh!"

Đôi mắt thiếu nữ ngấn nước, khuôn mặt trắng nõn như hoa mộc lan tinh khôi đẫm mưa xuân, Thẩm Loan cảm thấy tim mình nhói đau, buột miệng nói: "Thật ra tôi có thể giúp cậu!"

Uyển Nguyệt ngạc nhiên nhìn anh ta, Thẩm Loan tránh ánh mắt của cô ta: "Ý tôi là, nếu cậu không muốn học lại mà muốn vào đại học Cửu Giang, nhà cậu không chịu đóng học phí thì trường có thể đứng ra tổ chức quyên góp."

Thẩm Loan muốn nói anh ta có thể nhờ bố mẹ giúp đỡ nhưng lại thôi, sợ làm cô ta sợ.

Trái tim đang treo lơ lửng của Uyển Nguyệt bỗng chốc rơi xuống, cô ta cố tỏ ra bình tĩnh mỉm cười: "Không cần đâu. Tôi vẫn định vào đại học Cửu Giang, học phí đã được giải quyết rồi."

Hôm qua, vợ chồng trưởng làng Ngụy cố ý đến nhà, nói là làng có thể ra mặt tài trợ học phí cho cô ta. Bố không ở nhà, Uyển Nguyệt và mẹ vẫn còn đang do dự có nên tiếp nhận hay không.

Ngụy Văn Sơn nói rất khách khí, mấy năm nay làng Sồi ngày càng tốt lên nhưng tổng cộng chưa từng có mấy sinh viên đại học thực sự. Vất vả lắm mới thi đậu một trường đại học danh tiếng, sao có thể không đi học?

Vợ Ngụy Văn Sơn kéo mẹ cô ta vào phòng trò chuyện rất lâu, lúc đi ra thì từ ái vỗ tay cô ta, bảo cô ta đi học cho tốt.

Thẩm Loan nói để trường học ra mặt tổ chức quyên góp, ngọn lửa âm ỉ mấy ngày trong lòng Uyển Nguyệt như bị dội một gáo nước lạnh, những do dự bỗng nhiên trở nên vô nghĩa. Cô ta lập tức quyết định, phải đi đại học Cửu Giang, cô ta cần một tương lai chắc chắn hơn.

Để cô ta nhận nhiều tiền quyên góp của bạn học như vậy, cô ta thà nhận của nhà trưởng làng còn hơn.

Mình nói sai chỗ nào à? Thẩm Loan ngẩn ngơ nhìn bóng lưng của cô ta.

Thân Thuấn đứng dậy, vỗ vai Thẩm Loan, cười ẩn ý: "Anh bạn, trượng nghĩa đấy! Anh hùng cứu mỹ nhân!"

...

"Chẳng trách cậu trắng như vậy!" Tào Tư Thanh nghe Hứa Thanh Lăng nói nghỉ hè phải ở nhà trông tiệm thì xắn tay áo lên cho cô xem: "Cậu nhìn mình này, đen hơn cả tông, ngày nào cũng chạy nhong nhong ngoài đường."

Anh trai Tào Tư Thanh mở một công ty vẽ tranh tường, dẫn theo một nhóm họa sĩ vẽ tranh tường văn hóa cho các đơn vị và công ty, có chút tiếng tăm ở Cửu Giang. Sau khi thi đại học xong, Tào Tư Thanh đi theo anh trai làm phụ tá, cuối tuần còn dạy vẽ ở Cung thiếu nhi.

Tính cách Tào Tư Thanh rất hoạt bát, một khi mở lời thì người khác không chen miệng vào được: "Mấy đơn vị này đều tranh thủ vẽ tranh tường trong dịp hè, anh mình làm không hết việc. Mình cũng bị anh ấy kéo đi làm culi, từ sáng đến tối, một trăm tệ một ngày, mệt chết đi được. Vẫn là dạy vẽ ở Cung thiếu nhi thoải mái, có điều hòa, chỉ ít tiền hơn một chút..."

Hứa Thanh Lăng hỏi thẳng cô ấy: "Tư Thanh, cậu có nghĩ đến việc tự mở một lớp dạy vẽ không?"

Mắt Tào Tư Thanh sáng lên: "Đương nhiên rồi! Mình đã muốn rủ mấy bạn cùng mở lớp từ lâu, chỉ sợ các cậu không có thời gian thôi!"

Công việc dạy vẽ ở Cung thiếu nhi là do giáo viên dạy vẽ trước đây của cô ấy giới thiệu. Giáo viên đó kiêm mấy lớp, không có thời gian nên tìm vài sinh viên đại học dạy thay, Tào Tư Thanh là một trong số đó. So với những sinh viên năm cuối khác, lương của Tào Tư Thanh thấp nhất, một giờ chỉ có hai mươi tệ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!