Chương 7: (Vô Đề)

Ngô Quế Phân kê một chiếc bàn trong cửa hàng, cả nhà họ Hứa quây quần ăn cơm tối.

Hôm nay Hứa Đức Hữu dẫn vợ đến, nói chuyện với anh trai và chị dâu một hồi lâu. Hứa Thanh Lăng cũng không biết chú thím đã nói gì với bố mẹ, mấy người nói chuyện trên lầu mấy tiếng đồng hồ, lúc xuống thì sắc mặt bố mẹ cô không được tốt lắm, ngược lại chú thím vẫn bình thường.

Sau khi họ rời đi, Ngô Quế Phân và Hứa Đức Mậu không nói gì nhưng thái độ với con gái đã dịu đi rõ rệt.

Hứa Thanh Lăng đề nghị muốn đi núi Tú Đàm với bạn, Hứa Đức Mậu lập tức lấy ra ba trăm tệ đưa cho con gái.

Cô không nói hai lời nhận lấy, đánh một roi rồi cho một quả táo, bố mẹ đã như vậy từ khi cô còn nhỏ rồi.

Trước đây cô không hiểu, bố cho ba trăm, cô chỉ lấy một trăm. Bây giờ đã biết tính cách của họ, cô cũng chẳng khách sáo làm gì, giữ lại số tiền này để dành sau này tiêu cũng như nhau thôi.

Họ không nhắc đến chuyện đóng học phí cho cô, Hứa Thanh Lăng cũng không hỏi. Cô muốn xem lần này bố mẹ định giải quyết chuyện này thế nào, sẽ kiếm cớ gì để lừa gạt cô.

Ban đêm nằm trên giường, Ngô Quế Phân không nhịn được oán trách chồng: "Vé vào cửa núi Tú Đàm chỉ có ba mươi tệ, anh đưa hẳn ba trăm! Anh nhiều tiền quá không biết tiêu gì đúng không?"

Hứa Đức Mậu vẫn đang suy nghĩ những lời em dâu nói ban ngày, buột miệng nói: "Con gái nhỏ cũng đến tuổi tìm hiểu bạn trai rồi, em đừng có keo kiệt với con bé quá. Anh thấy cách ăn mặc của nó còn không bằng đứa con gái nhà Uyển Thụ Bằng."

Ngô Quế Phân bị chồng nói đến nghẹn họng: "Em keo kiệt với nó ở chỗ nào? Năm lớp mười hai này của nó, tiền ăn uống, tiền học thêm, tiền học phí, tiền tài liệu, cái nào chẳng nhiều hơn Tuấn Văn!"

Hứa Đức Mậu liếc bà: "Sớm muộn gì con gái cũng phải lấy chồng, ở bên cạnh cũng chẳng được mấy năm. Con bé tìm được người yêu tốt, sau này mới có thể giúp đỡ Tuấn Văn. Ít nhất bề ngoài không thể để nó cảm thấy chúng ta thiên vị."

Hôm nay em trai và em dâu đến nhà hỏi chuyện thi cử của con gái nhỏ, em dâu nói mấy câu khiến Hứa Đức Mậu băn khoăn suy nghĩ mãi.

"Con gái học đại học, sau này tìm người yêu cũng nhiều lựa chọn hơn."

Phó Quyên còn lấy cháu trai của bà ấy ra làm ví dụ. Cháu trai nhà họ Thẩm cũng thi đậu đại học Cửu Giang nhưng người ta thi đậu ngành Kinh tế của hệ chính quy. Người như nhà họ Thẩm muốn cưới vợ, ngoài xuất thân gia đình còn phải xem điều kiện của con gái, chưa học đại học chắc chắn là không được.

Tuy hệ cao đẳng kém hơn hệ chính quy một chút nhưng tốt xấu gì cũng coi như đã học đại học. Nếu con gái lớn Hồng Giao không học đại học Bắc Kinh thì cũng không tìm được chàng rể là con em cán bộ ở đại học Bắc Kinh.

Nói đến chuyện tìm người yêu, Hứa Đức Mậu không khỏi nghĩ đến bản thân và em trai Đức Hữu. Ngoài việc học giỏi hơn, mọi thứ khác của em trai đều không bằng ông.

Họ hàng trong nhà bàn tán đều nói Hứa Đức Hữu tốt số. Ông ấy quá may mắn, nhờ học đại học mới quen biết Phó Quyên xuất thân gia đình cán bộ cao cấp đấy thôi? Phó Quyên là con út trong nhà, từ nhỏ đã được nuông chiều. Ban đầu nhà họ Phó chẳng ưng Hứa Đức Hữu nhưng không lay chuyển được con gái nhỏ, đành để bà ấy gả.

Hứa Đức Mậu gối đầu lên tay nhìn trần nhà chằm chằm, cuối cùng quyết định: "Hay là để con bé học đi, tuy là cao đẳng nhưng dù sao cũng trực thuộc đại học Cửu Giang. Thẩm Loan cũng học ở đó, nếu nó có thể quen được bạn trai như Thẩm Loan thì sau này nhà ta không cần lo lắng nữa."

Ngô Quế Phân vẫn còn do dự: "Năm sau Tuấn Văn sẽ lên đại học rồi, một năm nuôi hai đứa đại học, nhà mình đâu phải xưởng in tiền, lấy gì mà nuôi!"

Hứa Đức Mậu suy nghĩ một chút: "Thực sự không được thì nói với Hồng Giao. Học phí một năm năm nghìn thì chúng ta lo, còn sinh hoạt phí nhờ nó nghĩ cách giúp em."

Không nhắc đến con gái lớn thì thôi, nhắc đến là Ngô Quế Phân bực mình: "Hôm nay Hồng Giao gọi điện về, ngày cưới đã xác định rồi, mùng tám tháng tám về Cửu Giang tổ chức."

Hứa Đức Mậu lật người ngồi dậy: "Thế này là quyết định xong rồi mới báo cho chúng ta biết à?"

Ngô Quế Phân cũng không vui, thấy chồng sa sầm mặt thì dịu giọng: "Ban đầu định mùng một tháng sáu cơ nhưng vì Thanh Lăng thi đại học nên mới dời lại. Thời gian cũng gấp rút rồi, mấy hôm nay phải xem mời những ai, đặt bao nhiêu bàn. Về kết hôn còn phải đặt tiệc, may váy cưới, thuê xe, rồi lo cho họ hàng ở quê lên, cái gì cũng tốn tiền. Việc lớn như vậy mà Hồng Giao chỉ đưa có ba chục nghìn, anh còn trông chờ vào nó đưa tiền sinh hoạt cho bé út à?"

Nhà họ Hứa gả con gái, nói với bên ngoài là không lấy một đồng tiền cưới nhưng Hứa Đức Mậu cũng không muốn bỏ ra một đồng nào. Dù sao thì tiền của nhà này cũng để dành cho con trai.

Ba chục nghìn con gái lớn đưa là toàn bộ chi phí tổ chức đám cưới ở Cửu Giang, thời buổi này nhìn thì nhiều nhưng làm việc gì cũng không đủ!

Ngô Quế Phân từ quê lên thành phố mấy chục năm, đã sớm là người có tiền trong mắt bà con chòm xóm. Lần này gả con gái, bà còn muốn mời hết họ hàng đến thành phố ăn uống.

Lần đầu Hứa Đức Mậu gả con gái cũng muốn nở mày nở mặt trước bà con làng Sồi.

"Nó học đại học tốn bao nhiêu tiền của nhà, bây giờ thành đạt rồi thì không muốn lo cho gia đình nữa à? Không có đạo lý như vậy! Thanh Lăng học đại học, tiền sinh hoạt một tháng nhiều nhất ba trăm, năm trăm tệ. Trừ đi nghỉ hè với nghỉ đông, một năm hết cỡ ba, bốn nghìn, còn không bằng một tháng lương của nó! Anh sẽ tìm thời gian nói chuyện với nó!"

Ngô Quế Phân lẩm bẩm: "Muốn nói thì anh tự đi mà nói!"

Tính tình con gái lớn thế kia, bà không muốn làm người xấu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!