Hai vợ chồng Thẩm Thiệu Chu nhận được tin tức, lập tức dẫn theo con trai chạy tới bệnh viện thăm Thẩm An Ngô.
Phòng bệnh cao cấp của bệnh viện số 1 và tòa nhà khám chữa bệnh được nối liền nhau bằng cầu thang, ra vào đều phải kiểm tra giấy tờ tùy thân.
Thẩm Loan đi theo bố mẹ vào phòng bệnh, chú út của anh ta đang dựa vào giường bệnh, nhìn qua tinh thần không tệ lắm, sắc môi nhạt hơn bình thường một chút.
Nhà họ Thẩm có quan hệ khá phức tạp, Thẩm Thiệu Chu là con trai của Thẩm Hưng Bang và người vợ đầu tiên.
Tập đoàn Viễn Tinh là do Thẩm Hưng Bang và người vợ thứ hai Thượng Huệ Lan cùng sáng lập. Thượng Huệ Lan sinh con trai Thẩm An Ngô được vài năm thì ly thân với chồng, sau đó sống ẩn dật ở Hồng Kông, không giao du với bên ngoài.
Thẩm Hưng Bang khi đó mới hơn bốn mươi tuổi, đang ở độ sung sức, rất nhanh đã tìm được một cô gái trẻ ở bên ngoài. Mấy năm nay, người phụ nữ đó vẫn luôn chăm sóc cuộc sống hàng ngày của lão, còn sinh cho lão một đứa con riêng.
Ba người con trai đều do ba người phụ nữ khác nhau sinh ra. Trong mắt người ngoài, Thẩm An Ngô chắc chắn là người nổi bật nhất trong số các con trai của Thẩm Hưng Bang. Không chỉ vì mẹ anh là người đàn bà thép nổi tiếng ở Cửu Giang mà còn bởi vì Thượng Huệ Lan đã chuyển nhượng toàn bộ cổ phần của mình cho con trai khi anh lên mười tám, từ đó không còn can thiệp vào bất cứ việc gì của Viễn Tinh nữa.
Bản thân Thẩm An Ngô cũng rất có năng lực, hai sáu tuổi đã bắt đầu đảm nhiệm chức vụ tổng giám đốc của Viễn Tinh.
Thẩm Loan nhỏ hơn Thẩm An Ngô mười hai tuổi, từ nhỏ đã vừa kính trọng vừa e ngại người chú này.
Có lẽ ánh mắt của anh ta quá thẳng thắn, Thẩm An Ngô chợt ngẩng đầu nhìn sang: "Nghe nói cháu thi đỗ đại học Cửu Giang à? Chúc mừng cháu."
Vẫn còn tâm trạng quan tâm đến việc học hành của con trai anh trai, chứng tỏ lần này chú út thật sự không bị thương nặng.
Phó Cần ở bên cạnh cười nói: "Điểm của Loan Nhi chỉ thiếu một chút nữa là vào được đại học Bắc Kinh, bọn chị muốn nó học gần nhà một chút nên đã chọn đại học Cửu Giang."
Thẩm Loan muốn đi học đại học ở nơi khác nhưng trong nhà nhất quyết bắt anh ta ở lại Cửu Giang. Lời giải thích của mẹ như khẳng định điều gì đó, trong lòng anh ta cảm thấy khó chịu không rõ lý do, bèn bĩu môi: "Đại học Cửu Giang thôi mà, kém xa đại học Bắc Kinh."
Trong lúc trò chuyện, y tá cầm nhiệt kế đi vào đo nhiệt độ. Vừa được chuyển từ phòng cấp cứu sang, Thẩm An Ngô đang truyền dịch, còn phải làm rất nhiều xét nghiệm. Y tá ra vào liên tục, chỉ trong chốc lát đã có ba y tá khác nhau vào phòng.
Cả phòng y tá đều xôn xao, nghe nói phòng 701 khu A có một người bệnh rất đẹp trai, các cô y tá trẻ thay phiên nhau vào xem cho thỏa trí tò mò.
Phó Cần nhìn phòng bệnh lộn xộn, hơi nhíu mày, y tá của bệnh viện số 1 quả nhiên không được đào tạo bài bản như y tá của bệnh viện nhân dân.
Từ khi Thượng Huệ Lan đến Hồng Kông, với tư cách là con dâu trưởng, bà ta nghiễm nhiên trở thành mợ chủ của nhà họ Thẩm. Rất nhiều việc lớn nhỏ trong nhà ngoài ngõ đều cần bà ta đứng ra lo liệu.
Phó Cần đang định đi tìm y tá trưởng thì bố chồng Thẩm Hưng Bang đến. Lão đã hơn bảy mươi tuổi nhưng thân hình vẫn thẳng tắp, nếp nhăn ngày càng sâu nơi khóe miệng và môi trên mỏng dần không khiến lão trông hiền từ hơn mà ngược lại tô thêm vẻ cứng rắn, nghiêm khắc.
Phó Cần biết bố chồng và hai con trai có chuyện muốn nói, bèn dặn y tá đợi truyền xong dịch rồi hãy đến làm xét nghiệm, sau đó kéo con trai ra ngoài chờ.
Trong phòng bệnh, Thẩm Hưng Bang hỏi han tình hình sức khỏe của con trai, biết được con trai vẫn cần ở lại bệnh viện theo dõi thêm vài ngày thì gõ cây gậy đang chống, trong mắt thoáng hiện vẻ lạnh lùng: "Bố đã nói rồi, không thể hợp tác với loại người có xuất thân như nhà họ Ngụy! Toàn lũ liều mạng, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện."
Thẩm An Ngô lại rất bình tĩnh: "Bố, lần này không phải do nhà họ Ngụy làm, không liên quan gì đến họ."
Thẩm Hưng Bang tức giận nói: "Sao lại không liên quan, chuyện xảy ra ngay trên địa bàn của họ, muốn trách thì phải trách họ làm việc không sạch sẽ, sau lưng còn bao nhiêu chuyện chưa dọn dẹp hết!"
Thẩm An Ngô: "Nhà họ Ngụy không có bản lĩnh này. Đồng phục trên người những kẻ đó là thật, súng cũng là thật, có thể lấy được những thứ này, chắc chắn phía sau không phải là người thường."
"Con nói người cứu con là một cô gái?" Thẩm Hưng Bang cầm lấy chiếc áo sơ mi trắng dính đầy máu mà con trai thay ra để trên tủ đầu giường: "Thời gian trùng hợp như vậy, không phải là đã sắp đặt trước đó chứ?"
Ánh mắt Thẩm An Ngô rơi vào tờ tiền một trăm tệ nhàu nát ở bên cạnh, thản nhiên nói: "Con không biết có phải đã sắp đặt trước hay không, chỉ biết cô ấy không cùng một giuộc với những kẻ bắt cóc con."
Thẩm Hưng Bang xua tay: "Con không cần quan tâm chuyện này, đã có người lo liệu rồi, vụ án lớn như vậy nhất định phải có lời giải thích."
"Mấy ngày nay con cứ yên tâm dưỡng bệnh, một số thủ tục có thể nhờ thư ký Trương chuyển cho cô con." Ông cụ vừa nói vừa đứng dậy, cuối cùng như vô tình nói thêm một câu: "Đúng rồi, còn một việc nữa, bảo Nhạc Hiền quay lại tập đoàn làm việc đi."
Tâm trạng Thẩm An Ngô hôm nay thật sự không tốt, anh không nhịn được bật cười: "Dưỡng bệnh? Con dưỡng bệnh gì? Chỉ một chút vết thương ngoài da, đâu cần phải làm phiền cô. Còn Nhạc Hiền, nó mới đi được hai tháng, bố đã không đợi được nữa rồi à?"
Thẩm Hưng Bang nheo mắt nhìn anh: "Con có ý kiến gì?"
Phòng bệnh như đông cứng lại, bầu không khí ngột ngạt đến cực điểm, hai bố con âm thầm đối đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!