Quả nhiên, khi cô chỉ ra chiếc đồng hồ cậu ta đang đeo là hàng thật, sắc mặt Hà Cảnh Huy hoàn toàn thay đổi.
Hoảng loạn, lúng túng, xấu hổ, đủ loại cảm xúc phức tạp đan xen trên khuôn mặt ấy, sắc mặt Hà Cảnh Huy nhanh chóng trở nên xám xịt, cuối cùng lại biến thành bình tĩnh một cách kỳ lạ.
"Tôi không nhận đồng hồ Rolex của ai cả, chỉ mượn đeo thử thôi. Cậu cứ coi như tôi ham hư vinh đi. Rõ ràng đã có bạn gái rồi mà còn nhận quà của con gái khác, là lỗi của tôi."
Nói đến đây, trong mắt Hà Cảnh Huy lộ ra vẻ sốt ruột: "Tôi biết cậu và Tào Tư Thanh rất thân nhau, hôm nay cậu có thể coi như không thấy gì được không? Coi như tôi xin cậu đấy! Tôi sẽ nói rõ ràng với bạn học nữ kia, cũng sẽ cho Tào Tư Thanh một lời giải thích."
Hứa Thanh Lăng biết không nên can thiệp vào chuyện tình cảm của bạn thân. Tào Tư Thanh có tha thứ cho Hà Cảnh Huy hay không, cô đều không có quyền lên tiếng.
Nhưng Tào Tư Thanh có quyền được biết tất cả, chứ không giống như cô, nửa năm sau khi ly hôn mới phát hiện ra mình bị hai người thân thiết nhất hợp tác lừa dối.
Đến giờ cô vẫn không tài nào diễn tả nổi cảm giác lúc đó, vô số khoảnh khắc trong lòng cô dâng lên một sự thôi thúc hủy diệt mãnh liệt. Hủy diệt đối phương, hủy diệt bản thân, hủy diệt cả thế giới.
Tuy nhiên lúc này, cô không muốn bạn thân mình trải qua cơn ác mộng như vậy.
Hứa Thanh Lăng ngước mắt nhìn Hà Cảnh Huy, giọng điệu lạnh lùng: "Tôi cho cậu thời gian ba ngày, tốt nhất cậu nên nói rõ ràng với Tào Tư Thanh. Không được lừa dối, cũng không được giấu giếm. Trong ba ngày này, tôi sẽ coi như không biết chuyện này. Cuối cùng, tôi hy vọng cậu hiểu, vì đây là chuyện giữa cậu và cậu ấy cho nên tôi mới cho cậu chút thể diện cuối cùng, để cậu tự nói ra.
Nếu ba ngày sau, cậu không nói rõ với cậu ấy, tôi sẽ nói cho cậu ấy biết sự thật."
Hà Cảnh Huy không tiếp xúc nhiều với Hứa Thanh Lăng, không ngờ cô nói chuyện dứt khoát như vậy, lại còn có thể nhận ra cậu ta đeo đồng hồ thật. Trên trán cậu ta rịn mồ hôi, phía sau lưng cũng ướt đẫm, có cảm giác như vừa sống sót sau tai nạn.
Cậu ta nghiến răng: "Tôi sẽ nói rõ với cậu ấy."
Hứa Thanh Lăng nhìn bóng lưng cậu ta vội vã rời đi, dùng sức xoa xoa mặt mình.
Kiếp trước, Tào Tư Thanh mới tốt nghiệp không lâu đã mở công ty tổ chức sự kiện, nhận thầu các hoạt động thương mại lớn nhỏ ở Cửu Giang, kiếm được bộn tiền, trở thành tỷ phú nổi tiếng trong giới bạn học.
Mặc dù Tào Tư Thanh có đầu óc kinh doanh, nhưng lại sống rất tiết kiệm, là kiểu người chỉ có vào mà không có ra. Hà Cảnh Huy thì khác, từ nhỏ đã sống trong nhung lụa. Sau khi lớn lên, bố mẹ ly hôn, cậu ta về ở với mẹ, cuộc sống mới xuống dốc không phanh. Điều này dẫn đến việc tương lai, khi trưởng thành, cậu ta biến thành kẻ rất ham hư vinh và tham lam về vật chất.
Nói ngắn gọn thì Hà Cảnh Huy là một tên vừa khốn nạn vừa không có mắt nhìn.
Nghĩ vậy, Hứa Thanh Lăng không còn chút tiếc nuối nào.
…
Lúc cô đẩy cửa bước vào, ba người trong phòng đã bắt đầu ăn.
Dương Hủ thấy sắc mặt cô học trò nhỏ có chút không ổn: "Em sao vậy? Vừa nãy gặp ai à?"
Hứa Thanh Lăng mím môi: "Không ai hết."
Phùng Niệm Hạ và Trương Đạt đang bàn chuyện đi Thúy Cốc chơi, nằng nặc đòi Dương Hủ dẫn họ đi trước Tết.
Dương Hủ nhìn sang Hứa Thanh Lăng: "Khi nào em rảnh?"
Hứa Thanh Lăng không mấy hào hứng: "Mọi người đi đi, em không đi đâu. Em mới đi với bạn bè đợt hè rồi."
"Sao được chứ!" Dương Hủ linh cảm mấy tấm vé vào cửa này không ít thì nhiều cũng có liên quan đến cô học trò nhỏ, rất có thể là nhờ có cô họ mới nhận được vé: "Muốn đi phải cùng đi, không thì ở nhà hết cả đám."
Trương Đạt: "Đúng vậy! Lúc em đi là mùa hè, có gì hay ho đâu? Bây giờ mới là mùa tốt nhất để ngâm suối nước nóng."
"Đi đi mà! Em không đi, chẳng lẽ chị phải ngâm suối với hai tên đàn ông kia sao?" Phùng Niệm Hạ đã buông bỏ hoàn toàn sự đề phòng với cô đàn em này: "Em không đi thì chị cũng không đi!"
Hứa Thanh Lăng ngẩng đầu lên, cả đàn anh và đàn chị đều đang nhìn cô với vẻ mong chờ.
Đàn anh thì thôi, nhưng cô thật sự không nỡ để đàn chị Phùng thất vọng, bèn gật đầu: "Được rồi."
Phùng Niệm Hạ vừa nãy còn bĩu môi, chớp mắt một cái đã cười tươi như hoa, đâu còn vẻ lạnh lùng khi mới gặp?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!