Chương 5: (Vô Đề)

Bên ngoài nắng gắt đến nỗi mặt đường cũng mềm nhũn. Giờ này cũng chẳng có ai đến mua đồ, Hứa Tuấn Văn đang gục mặt xuống ngủ, nước miếng sắp chảy ra cả quầy kính.

Hứa Thanh Lăng vẫn chưa ăn gì từ hôm qua đến giờ, cô lấy một gói mì ly trên kệ hàng, pha nước sôi rồi ngồi xuống ăn.

Vừa nãy cô nổi cơn tam bành một phen, cuối cùng Ngô Quế Phân cũng chịu gọi con trai về trông tiệm. Đúng là làm người không thể quá dễ dãi, nếu không bố mẹ cũng có thể bóc lột con cái.

Kiếp trước cô quá ngoan, giống như một chú chim non chỉ biết yêu thương tổ ấm, xót bố mẹ vất vả kiếm tiền nên ở nhà phụ giúp, không lấy một đồng lương nào. Sau khi đi làm ở Viễn Tinh, có lương là cô lại mua cái này cái kia về nhà.

Mãi đến khi bố cô Hứa Đức Mậu qua đời, Hứa Thanh Lăng mới như bừng tỉnh khỏi giấc mộng.

Hứa Tuấn Văn mở mắt, thấy ngón tay chị gái băng bó, đang ăn mì ly với tư thế rất kỳ cục.

Cậu dụi mắt: "Chị, tay chị bị sao vậy?"

Hứa Thanh Lăng: "Té ngã."

Hứa Tuấn Văn là người vô tư, cũng không nhận ra có gì bất thường. Mấy ngày nay cậu toàn la cà ở ngoài, nghe nói chị hai cãi nhau với bố mẹ vì chuyện học hành bèn thuận miệng hỏi: "Chị, chuyện chị đi học bố mẹ nói sao rồi? Họ đồng ý chưa?"

Hứa Thanh Lăng liếc em trai, cất giọng lạnh lùng: "Chị mặc kệ họ có đồng ý hay không, dù sao chị chỉ nói một câu thôi, không cho học thì đừng đứa nào học nữa! Năm nay không cho chị học, sang năm đừng hòng thằng con trai quý báu của họ được học!"

Em trai cô không phải người xấu nhưng cũng chẳng có tiền đồ gì giống như tất cả những cậu con trai được bố mẹ bao bọc cả đời. Kiếp trước, sau khi nó tốt nghiệp cấp ba, nhà nhét tiền cho vào đại học mở học ngành Biên đạo Truyền hình. Nó học ba năm mà đến cả máy quay cũng không biết dùng, ra trường là về tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình.

Ngô Quế Phân nhìn nhận năng lực của con trai rất rõ ràng, tìm cho con trai một cô vợ ở quê.

Hứa Tuấn Văn thấy chị hai mình hôm nay rất khác lạ, ánh mắt đó khiến cậu sởn hết gai ốc.

Cậu rảnh rỗi không biết làm gì, bật chiếc TV nhỏ trên quầy lên xem.

Bỗng nhiên, bên kia đường truyền đến tiếng náo loạn, một đôi nam nữ đang giằng co trước cửa tiệm cờ bạc. Hứa Tuấn Văn không xem TV nữa, thò đầu ra xem náo nhiệt.

Người phụ nữ trung niên xinh đẹp níu chặt ống quần người đàn ông, khóc lóc thảm thiết: "Anh không thể đi! Anh đi rồi, bọn đòi nợ đến, mẹ con em biết làm sao!"

Người đàn ông trông khá nhã nhặn nhưng khóe mắt thâm tím khiến ông ta có vẻ chật vật, giơ chân đạp mạnh người phụ nữ ra: "Đã ly hôn rồi, họ có đòi nợ cũng không đòi được đến đầu cô!"

Dân làng đứng xem lắc đầu: "Đúng là không thể dính vào cờ bạc. Làm thầy giáo tốt như vậy, giờ suốt ngày trốn nợ bên ngoài, vợ con cũng không cần."

Bà chủ quán ăn vặt bĩu môi: "Ai biết hai vợ chồng này ly hôn thật hay giả! Chắc là lừa bọn đòi nợ thôi!"

Người đàn ông thấp bé đang nhón chân xem náo nhiệt cười hềnh hệch: "Thầy Uyển có nợ nhiều hơn nữa cũng không sợ, vợ thầy ấy rồi ba cô con gái kia, đứa nào đứa nấy xinh đẹp như hoa..."

Trong đám đông, Uyển Nguyệt nước mắt lưng tròng, thân hình gầy yếu loạng choạng như sắp ngã. Cô ta tiến lên đỡ người phụ nữ trung niên đang ngồi dưới đất: "Mẹ, chúng ta về nhà..."

Người đàn ông trẻ tuổi cao lớn, da ngăm đen đứng sau cô ta, che chở cô ta trong lòng giống như một con sói hoang bảo vệ thức ăn. Gã trừng mắt nhìn tên thấp bé kia, mặt mày hung dữ xua đuổi dân làng đang đứng xem: "Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy vợ chồng cãi nhau bao giờ à? Cút hết đi!"

Gã để tóc húi cua, mặc áo phông bó sát, để lộ hình xăm kín cánh tay, vừa nhìn là biết dân anh chị.

Cậu ấm nhà trưởng làng đã lên tiếng, ai còn dám đứng xem náo nhiệt nữa, đám đông lúng túng giải tán, Uyển Thụ Bằng cũng bị vợ con kéo về nhà.

Hứa Tuấn Văn xem xong náo nhiệt, quay đầu lại thấy chị gái vẫn đang gặm bánh mì đùi gà, không khỏi ngạc nhiên. Chị gái cậu với Uyển Nguyệt là bạn thân, từ bao giờ lại thờ ơ với chuyện của Uyển Nguyệt như vậy thế?

"Chị, bố mẹ Uyển Nguyệt ly hôn thật hay giả vậy?"

Hứa Thanh Lăng đói bụng, ăn hết một gói mì ly mà vẫn chưa no nên ăn thêm một cái bánh mì. Cô rút khăn giấy lau dầu mỡ trên tay: "Sao chị biết được."

Có biết cũng không nói, cô chẳng có hứng thú gì với chuyện nhà Uyển Nguyệt.

Một cơn gió nóng ập đến, có người vén rèm bước vào.

Người đàn ông trẻ tuổi vừa giúp Uyển Nguyệt đuổi người dẫn theo mấy tên đàn em cúi đầu lựa kem trong tủ lạnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!