Chương 49: (Vô Đề)

Hứa Thanh Lăng bị Thẩm An Ngô hỏi đến ngẩn người, câu hỏi này cô chưa bao giờ dám nghĩ đến.

Những trải nghiệm ở kiếp trước, cô đã cố gắng quên đi. Thỉnh thoảng vào lúc đêm khuya tĩnh lặng, hai vạch đỏ tươi đột nhiên lóe lên trong giấc mộng đó chẳng khác nào cây kim đâm vào đâu đó trong phổi.

Rồi dần dần cũng mờ nhạt, dù sao thì trải qua nhiều chuyện như vậy, ngưỡng đau của cô đã cao hơn.

Tuy nhiên, nếu Thẩm An Ngô đã hỏi, Hứa Thanh Lăng bèn bịa chuyện lung tung. Trước đây khi xem phim truyền hình nước ngoài, cô rất ghen tị với những chủ nhà có thể xây hố cát cho trẻ em trong sân vườn riêng, không cần rộng, chỉ vài mét vuông, xung quanh treo mấy dụng cụ nghịch cát, vậy là trẻ con có thể ngồi chơi cả ngày.

"Hồ bơi theo thiết kế ban đầu có thể giữ lại, chia một khoảng nhỏ trong sân ra làm khu vui chơi trẻ em, có thể xây một hố cát nhỏ hoặc nhà gỗ nhỏ, cũng có thể dành diện tích ra một khu trồng rau nhỏ, để trẻ tự tay trồng trọt…"

Nói tới nói lui, cô phát hiện ra tất cả những gì mình nói đều là những điều mình thích. Thẩm An Ngô lại chăm chú lắng nghe, không hề ngắt lời cô, cuối cùng lại thành chính cô thấy ngại, vội ngậm miệng không nói nữa.

Đây là nhà do Thẩm An Ngô bỏ tiền xây! Người ta chỉ hỏi bâng quơ một câu thôi! Với tính cách của Thẩm An Ngô, ngoài anh ra, trong nhà tuyệt đối không chứa chấp sinh vật sống nào khác.

Mặc dù ngày thường Dương Hủ rất nghiêm khắc với học trò, nhưng trước mặt người ngoài lại rất bênh vực người nhà. Nghe Hứa Thanh Lăng càng nói càng xa vời, thế là ông ấy chẳng thèm quan tâm cô và Thẩm An Ngô có quan hệ họ hàng gì, vội nói: "Sếp Thẩm, câu trả lời anh nhận được từ con bé chưa chắc đã đáng tin đâu, anh phải hỏi người có con mới được."

Thẩm An Ngô dựa ra sau ghế, chỉ cười, không tỏ ý kiến.

Lúc này Trương Đạt và Phùng Niệm Hạ mới phản ứng lại, hóa ra Hứa Thanh Lăng có quen biết với phía khách hàng.

Khóe môi Phùng Niệm Hạ nở một nụ cười dè dặt: "Sếp Thẩm, nếu là nhà riêng của anh, vẫn nên ưu tiên nhu cầu của anh và gia đình. Hoặc anh có thể bàn bạc lại với gia đình."

Dương Hủ biết Thẩm An Ngô vẫn còn độc thân, lần này anh phá bỏ căn nhà cũ, chẳng qua là muốn xây một căn nhà riêng đúng ý mình: "Ở giai đoạn hiện tại, chính yếu vẫn phải xem nhu cầu bản thân thế nào. Một số không gian có thể để dành cho việc mở rộng sau này."

Thẩm An Ngô suy nghĩ một chút: "Như vầy đi, lúc thiết kế sân vườn hãy phân chia khu vui chơi trẻ em ra trước, còn thiết kế quy hoạch cụ thể thế nào thì tính sau."

Có lẽ vì ở vị trí cao đã lâu, quen ra lệnh nên Thẩm An Ngô quyết định rất nhanh, chứ không phải kiểu khách hàng hay do dự.

Dương Hủ thở phào nhẹ nhõm, ông ấy đã gặp quá nhiều khách hàng giàu có thích ra vẻ hiểu biết. Vì có tiền nên cực kỳ hống hách, muốn bê cả viện bảo tàng Louvre về nhà. Một khi không hài lòng, thà đập bỏ làm lại, dày vò tới lui mãi không có hồi kết.

Những người thực sự chắc chắn về ngôi nhà mình muốn cực kỳ ít.

Ngoài phòng ngủ, Thẩm An Ngô không có ý kiến gì nhiều về thiết kế không gian tổng thể. Phòng ngủ chính do Dương Hủ thiết kế rộng hàng trăm mét vuông, có phòng thay đồ và phòng tắm riêng biệt. Ở các dự án khác, gian phòng lớn luôn được các chủ nhà yêu thích.

Thẩm An Ngô là ngoại lệ. Anh không thích ngủ ở nơi quá rộng rãi, anh chỉ có thể ngủ ngon trong những căn phòng tương đối khép kín.

Không gian phòng ngủ chính cần được thiết kế lại, Dương Hủ đã đánh dấu những chỗ cần sửa đổi.

Vật liệu xây dựng, đồ nội thất cũng như thiết bị gia dụng sẽ dùng của những thương hiệu có hợp tác lâu dài với tập đoàn Viễn Tinh, không cần ông ấy phải đích thân liên hệ. Tuy nhiên, Thẩm An Ngô có yêu cầu rất cao đối với nhà riêng, nhiều thứ cần đặt hàng từ nước ngoài, thời gian chờ đợi rất lâu.

Những chi tiết này đương nhiên sẽ có nhân viên của tập đoàn Viễn Tinh liên hệ với Dương Hủ, ngay cả việc thi công họ cũng có đội ngũ riêng.

Dương Hủ chợt nhận ra thiết kế nhà ở cho ông chủ bất động sản khá tiện lợi, tiết kiệm được nhiều khâu giao tiếp, ông ấy chỉ cần kiểm soát dự án theo đúng kế hoạch là được.

Phút cuối cùng, Dương Hủ lại nhớ ra một chuyện: "À đúng rồi. Trong nhà cũ có thứ gì anh muốn giữ lại không?"

Người giàu có rất coi trọng việc kế thừa, thường giữ lại những đồ vật của thế hệ trước, một mặt để làm kỷ niệm, mặt khác cũng là để truyền thừa gia phong.

Thẩm An Ngô lại tỏ ra rất thờ ơ với điều này: "Không cần."

Dương Hủ đương nhiên nghe theo khách hàng: "Vậy chúng tôi sẽ về sửa lại bản thiết kế phòng ngủ chính, khi nào xong lại tới gặp anh."

Bên biệt thự Long Não, đội thi công đã đến, công trình cũ đã được phá bỏ, hiện đang gióng trống khua chiêng xây nhà mới theo phương án thiết kế của Bạc Thanh.

Bên phía Dương Hủ có rất nhiều thời gian để sửa đổi bản thiết kế nội thất, ông ấy định trích chút thời gian đi gặp Bạc Thanh để trò chuyện về ý tưởng của mình.

Mặc dù kế hoạch được thông qua nhanh hơn dự kiến nhưng cũng mất gần nửa ngày, bầu trời bên ngoài đã sẩm tối. Dương Hủ thấy cũng hòm hòm rồi, thế là định dẫn học trò của mình ra về.

Thẩm An Ngô đứng dậy, tiễn họ ra cửa văn phòng, thuận miệng hỏi Dương Hủ về kế hoạch trong kỳ nghỉ đông.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!