"Ghế chủ nhiệm ngành thiết kế bị Diêu Vĩnh An cướp mất rồi." Trương Đạt lại bẻ ngón tay tính toán các vị trí lãnh đạo còn trống khác trong học viện: "Viện trưởng học viện chúng ta mới nhậm chức mấy năm trước, còn trẻ khỏe, đang sung sức, lão Dương không có cơ hội soán ngôi đâu."
"Cơ hội duy nhất là, có một phó viện trưởng quản lý hậu cần sắp nghỉ hưu. Chỉ là chức phó viện trưởng này, lão Dương chưa chắc đã để mắt tới."
Hứa Thanh Lăng nghĩ đến một câu nói rất thịnh hành mấy chục năm sau: "Không phải ông ấy không cố gắng không cầu tiến, mà là người khác còn cố gắng cầu tiến hơn."
Hai người đang nói chuyện rôm rả, bất chợt phía sau truyền đến một giọng nói quen thuộc, làm Hứa Thanh Lăng và Trương Đạt sợ tới mức giật nảy mình. Quay đầu lại nhìn, Dương Hủ đang trừng mắt nhìn họ.
Trương Đạt lập tức thu lại vẻ mặt cười cợt, sắc mặt nghiêm túc nói: "Thầy Dương, thầy đến rồi. Chúng em đang nói lãnh đạo học viện thật là không có mắt nhìn người."
Hứa Thanh Lăng cũng ngoan ngoãn gật đầu: "Thầy Dương, chúng em luôn cảm thấy thực lực của thầy mới là mạnh nhất."
Dương Hủ không để mình bị dắt mũi xoay mòng mòng, ông ấy hất mái tóc rối bị gió thổi sắp dính vào mặt, hừ lạnh: "Đi thôi! Có thời gian này, chi bằng mau nghĩ giúp thầy kế hoạch biệt thự Long Não đi. Thầy định dùng dự án này để đăng ký A&M, nếu có thể đạt giải, cần quan tâm quái gì tới chức chủ nhiệm với không chủ nhiệm đó nữa…"
A&M chính là giải Oscar của giới thiết kế nội thất. Trương Đạt và Hứa Thanh Lăng quay sang nhìn nhau, đều đọc được cùng một ý nghĩ trong mắt đối phương: Vẫn là làm chủ nhiệm đơn giản hơn.
Giống như Bạc Thanh, trước đây Dương Hủ từng học kiến trúc. Tuy nhiên, sau vài năm làm kiến trúc sư, ông ấy đã chuyển sang hướng thiết kế nội thất. Bạc Thanh không hiểu tại sao đàn em lại quyết định rẽ hướng, ngưỡng cửa ngành thiết kế nội thất rất thấp, dù là thu nhập hay địa vị trong ngành đều không bằng kiến trúc sư, lại còn phải ứng phó với đủ loại quan hệ xã giao.
Dương Hủ lại thích làm thiết kế nội thất, bởi bản thân có thể kiểm soát được nhiều khâu hơn, lại dễ dàng nhận được sự công nhận của khách hàng.
***
Hứa Thanh Lăng đi theo sau Trương Đạt, bước vào văn phòng của thầy Dương, bên trong có một cô gái tóc dài đang ngồi chờ. Tóc cô gái đó vừa đen vừa bóng, làn da trắng như sứ, tạo cho người ta một loại cảm giác vừa thanh khiết vừa lạnh lùng.
Trương Đạt rất thân với cô ấy, vừa vào đã ngồi xuống ngay sát cạnh: "Chị Niệm Niệm, em tưởng chị đã đi Bắc Kinh rồi."
Hứa Thanh Lăng vừa nghe Trương Đạt gọi cô ấy là "chị Niệm Niệm", lập tức đoán ra cô ấy là ai. Phùng Niệm Hạ, nghiên cứu sinh của Dương Hủ, bởi vì xinh đẹp lại có năng lực chuyên môn mạnh, từ khi mới vào trường đã thường xuyên nghe người khác nhắc đến tên cô ấy. Có điều hôm nay mới là lần đầu tiên Hứa Thanh Lăng gặp cô ấy ngoài đời.
Ở trường đại học, nơi sức sống tràn ngập này, trai xinh gái đẹp luôn là những người đầu tiên gây sự chú ý. Hứa Thanh Lăng từng nghe Triệu Tịnh nói, nữ sinh học viện Mỹ Thuật còn lập nguyên một danh sách những nam sinh cao trên một mét tám của trường.
Từ họ tên, quê quán, chuyên ngành, năm học, số phòng ký túc xá, cho đến đã có bạn gái hay chưa. Ở những thành phố phía nam như Cửu Giang, nam sinh cao lớn gần như tương đương với đẹp trai rồi.
Nếu nữ sinh đã có danh sách riêng, tất nhiên nam sinh cũng có của họ, tuy Phùng Niệm Hạ sắp tốt nghiệp nghiên cứu sinh, nhưng vẫn luôn nằm trong danh sách nữ thần của các đàn em, thuộc kiểu đàn chị xinh đẹp "dù tôi không ở giang hồ, nhưng giang hồ mãi lưu truyền truyền thuyết về tôi".
Với học trò giỏi giang như Phùng Niệm Hạ, đương nhiên Dương Hủ sẽ không phái cô ấy xuống công trường, theo dõi tiến độ dự án, mà chủ yếu là giúp ông ấy lên ý tưởng và phối cảnh.
Vì có năng lực xuất chúng, Dương Hủ còn giới thiệu cô ấy đến viện thiết kế kiến trúc Bắc Kinh, hiện đã ký hợp đồng, sau Tết sẽ chính thức bắt đầu thực tập.
Dự án biệt thự Long Não do Dương Hủ thiết kế chính, Phùng Niệm Hạ hỗ trợ. Dương Hủ ngồi xuống, trải bản thiết kế ra, tiếp tục trao đổi chi tiết với Phùng Niệm Hạ, hai học trò nhỏ ngồi bên cạnh lắng nghe.
Đây là lần đầu tiên Hứa Thanh Lăng nhìn thấy ngoại hình biệt thự Long Não mới do Bạc Thanh thiết kế. Chứ cái hôm ghé biệt thự Long Não trú mưa với Thẩm An Ngô ấy, mưa lớn quá nên cô chẳng thể nào quan sát rõ kiến trúc ngôi nhà và cảnh quan xung quanh.
Cô chỉ nhớ biệt thự được xây trên sườn núi, vẻ ngoài rất cũ kỹ, trước cửa là một khoản sân lớn kèm bể bơi. Sau khi được Bạc Thanh cải tạo, phần kiến trúc chính của biệt thự Long Não vẫn nằm trên sườn núi cao, có cấu trúc hai cánh, tầm nhìn lẫn tính riêng tư đều tốt hơn trước, mang tới cảm giác tách biệt hẳn với thế giới.
Toàn bộ không gian rộng sáu trăm mét vuông, nhỏ hơn gần một phần ba so với biệt thự cũ trước. Ngoài khu vực phòng bếp và phòng khách rộng rãi, còn có ba phòng ngủ siêu lớn. Mỗi căn phòng ngủ đều có nhà vệ sinh độc lập và bồn tắm riêng.
Trương Đạt nhìn ngây người, nói thật thì đây là lần đầu tiên anh ấy thấy người giàu thiết kế nhà riêng như thế nào. Không cần ra khỏi nhà vẫn có thể tận hưởng mọi dịch vụ của khu nghỉ dưỡng suối nước nóng Thúy Cốc, đây mới thật sự là biệt thự chứ. Nếu đặt lên bàn cân, tự dưng lại thấy căn hộ của Thẩm An Ngô ở trung tâm thành phố đơn sơ hẳn.
Sau khi cải tạo, tuy diện tích biệt thự Long Não bị thu nhỏ, nhưng vẫn lớn gấp đôi căn hộ của Thẩm An Ngô ở trung tâm thành phố. Thật lòng mà nói, Hứa Thanh Lăng khó mà tưởng tượng ra cảnh Thẩm An Ngô sống ở trong đó… nếu phải so sánh, có lẽ là như Hằng Nga ở cung Quảng Hàn?
Phương án kiến trúc của Bạc Thanh đã được Thẩm An Ngô thông qua. Công việc của Dương Hủ là thiết kế nội thất bên trong cũng như và cảnh quan bên ngoài. Lúc nhìn thấy bản thiết kế của ông ấy, Hứa Thanh Lăng phấn khích đến mức không ngồi yên nổi, quá đẹp. Toàn bộ bản vẽ mặt bằng đều được vẽ bằng tay, phối cảnh không gian không chút cẩu thả, chi tiết nội thất đẹp mắt, bản vẽ tay và thiết kế bổ trợ cho nhau.
Nhìn những bản vẽ này, Hứa Thanh Lăng đã có thể hình dung ra hình ảnh thực tế sau khi hoàn thành.
Thời đại này, phối cảnh máy tính đã bắt đầu thịnh hành, nhưng Dương Hủ vẫn dành tình cảm đặc biệt cho phối cảnh vẽ tay. Nhìn thấy dáng vẻ trợn mắt há hốc mồm như cô học trò nhỏ chưa trải sự đời của Hứa Thanh Lăng, Dương Hủ đắc ý nói: "Một nửa số phối cảnh vẽ tay ở đây là do đàn chị Phùng của các em vẽ đấy, giỏi lắm đúng không? Chỉ cần em chăm chỉ học hành, nhất định sau này cũng có thể vẽ giỏi như đàn chị Phùng!"
Hứa Thanh Lăng gật đầu lia lịa, nhìn Phùng Niệm Hạ với ánh mắt vô cùng ngưỡng mộ, thật sự quá giỏi.
Phùng Niệm Hạ thản nhiên nhìn bản vẽ trong tay. Ban đầu cứ tưởng sang năm mới phải gặp bên A, không ngờ trước Tết đã phải duyệt phương án, báo hại mấy ngày nay cô ấy cứ phải tăng ca hoàn thành cho xong. Cô ấy tưởng Dương Hủ gọi người đến giúp đỡ, không ngờ lại đến hai người vô dụng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!