Chương 47: (Vô Đề)

Sau khi Hứa Hồng Giao nghe điện thoại của em gái, trong lòng cô ấy rất khó chịu.

Cô ấy có thể cảm nhận được sau khi kết hôn với Trình Dật, thái độ của bố mẹ đối với cô ấy đã có chút thay đổi, loại thay đổi đó rất khó diễn tả nhưng cũng đủ khiến cô ấy khó chịu.

Trong nhà thỉnh thoảng có chuyện gì, họ sẽ gọi điện thoại đến hỏi ý kiến của cô ấy. Tình huống này trước khi cô kết hôn, là tuyệt đối không thể xảy ra.

Một thời gian rất dài, Hứa Hồng Giao đều cố gắng hết sức chứng minh bản thân với bố mẹ. Cô ấy muốn họ đích thân thừa nhận, năm đó việc họ bỏ cô ấy ở quê là họ đã sai.

Từ nhỏ đến lớn, cô ấy đều là học sinh ưu tú, thi đại học đỗ vào đại học Bắc Kinh nhưng dường như từ đầu đến cuối cô ấy đều không nhận được sự công nhận của họ. Cô con gái này trong mắt họ có địa vị thấp như vậy, phải đến khi cô ấy kết hôn, điều kiện của người chồng cô tìm được lại không tệ, lúc này cô ấy mới có chút địa vị trong mắt họ.

Đôi khi Hứa Đức Mậu sẽ nói: "Con rể là nửa con trai."

Vậy con gái là gì? Có phải là ngay cả nửa con trai cũng không bằng?

Có một số việc nói toạc ra hay nhìn thấu cũng không có ý nghĩa gì. Hứa Hồng Giao đã nhìn thấy rõ nhưng em gái thì không giống. Em gái được họ cưng chiều từ nhỏ, con bé luôn ngoan ngoãn lanh lợi, còn ít bị đánh mắng hơn cả Hứa Tuấn Văn, có đôi khi trong nhà có đồ ăn ngon, Ngô Quế Phân còn ưu tiên cho cô con gái nghe lời ăn trước.

Lớn lên trong môi trường có vẻ như công bằng này, đợi đến một ngày cô đột nhiên phát hiện ra, hóa ra trong mắt bố mẹ chỉ có con trai, cô sẽ không chịu nổi.

Hứa Hồng Giao thở dài, cô kể lại chuyện em gái nói trong điện thoại cho Trình Dật nghe.

Trình Dật nghe xong hơi đau lòng vợ, ghé sát vào nhìn cô ấy: "Anh phát hiện ra dường như em và em gái đã mặc định đất và nhà của gia đình không liên quan đến hai em. Em có từng nghĩ đến việc sự mặc định này của hai em được hình thành như thế nào không?"

Hứa Hồng Giao nghe xong thì ngẩn người. Đúng vậy, nó được hình thành như thế nào? Từ nhỏ đến lớn bố mẹ cô đều lải nhải bên tai họ, bố mẹ nuôi nấng họ lớn lên đã không dễ dàng gì, đã chịu bao nhiêu khổ cực, cuộc sống khó khăn thế nào. Khi họ lớn lên thì đừng mở miệng hỏi họ xin đất và nhà, ngay cả mở miệng xin học phí sinh hoạt phí thôi hai chị em cũng cảm thấy rất áy náy.

Cảm giác như hai chị em họ không xứng đáng được sinh ra vậy.

Trình Dật thấy vợ ngơ ngác nhìn mình thì lấy chuyện nhà chị họ ra làm ví dụ. Nhà bác cả mở mấy tiệm trang sức ở Bắc Kinh, chị họ hơn bốn mươi tuổi vẫn chưa kết hôn, luôn ở nhà. Bác cả còn có hai con trai, việc kinh doanh tiệm trang sức trong nhà giao cho con trai hết. Chị họ ở nhà làm ầm ĩ một thời gian, cuối cùng bác cả cho con gái một căn nhà với một chiếc xe.

Theo lời hai vợ chồng bác cả, sao có thể nghĩ đến việc con gái không gả được? Gả được rồi, họ cũng không lo lắng nữa. Không gả được, rơi vào tay họ thì biết làm sao?

Bố mẹ Trình Dật chỉ có hai con trai, họ rất hâm mộ anh trai có cả con trai lẫn con gái, luôn khuyên anh trai nên biết đủ, sau này về già chưa biết chừng còn phải nhờ đến con gái. Lúc này bác cả và bác dâu mới không nói gì nữa.

Hứa Hồng Giao nghe Trình Dật nói chuyện nhà bác cả anh, vẻ mặt rất lạnh nhạt: "Đây là ở Bắc Kinh, còn ở cái chỗ Cửu Giang đó, bố mẹ em không lấy tiền sính lễ, họ đã cảm thấy mình rất hào phóng rồi."

Nói đến đây, cô ấy cũng cảm thấy rất vô vị: "Thôi, không nói nữa. Trong mắt họ, em sớm đã không phải là người nhà của họ nữa rồi. Em chỉ đau lòng cho em gái em, con bé mới vừa học đại học, còn lâu mới đến chuyện lập gia đình."

Nói đến đây, cô ấy nhìn chồng, hốc mắt cay cay: "Anh không hiểu đâu. Từ khi em học đại học đến khi kết hôn, mấy năm đó, trong lòng họ đã không coi em là người nhà nữa rồi. Em lại không có nhà riêng, cái cảm giác trống trải sau lưng đó thật sự rất khó chịu!"

Trình Dật thấy cảm xúc vợ có hơi kích động bèn vội vàng vỗ nhẹ vào lưng cô ấy, an ủi: "Anh thấy Thanh Lăng sáng suốt lắm. Bố mẹ em chỉ thuê một người đến giúp việc trong cửa hàng, em ấy đã nhìn thấu hết mấy bước tiếp theo của bố mẹ em rồi. Tính cách con bé như vậy chắc chắn sẽ không chịu thiệt đâu."

Hứa Hồng Giao vẫn không tin lắm: "Hứa Tuấn Văn mới bao nhiêu tuổi? Nếu bố mẹ em đã có ý định này thì thật sự là quá ghê tởm."

Trình Dật: "Trước tiên em đừng quan tâm họ nghĩ gì. Đôi khi cãi nhau một chút cũng không phải là chuyện xấu, giống như chị họ anh vậy. Em nói với Thanh Lăng, nếu ở nhà cảm thấy không vui, thì đến Bắc Kinh chơi mấy ngày. Vừa hay là dịp Tết, đến lúc đó em cùng em nó đi dạo ở Bắc Kinh."

Sự thật là, ngoài ngày đầu tiên Hứa Thanh Lăng về nhà gặp Hoàng Quyên, nhớ lại rất nhiều chuyện không vui ở kiếp trước thì cũng không có gì không vui.

Cô không cần ngủ ở phòng chứa đồ nữa, nhà cũng đã thuê người giúp việc, nghỉ lễ cô cũng không cần giúp việc ở cửa hàng, cô không muốn ở nhà thì ra ngoài chơi với bạn.

Hứa Thanh Lăng ở nhà mấy ngày, cuối cùng Hứa Tuấn Văn cũng được nghỉ trở về. Nhân lúc buổi tối về phòng ngủ, Hứa Thanh Lăng chặn cậu em trong phòng để tra hỏi một hồi.

"Chuyện bố mẹ thuê Hoàng Quyên đến nhà giúp việc, em biết từ khi nào?"

"Sao thế?" Hứa Tuấn Văn bị chị hai hỏi đến ngơ ngác: "Em cũng chỉ biết sớm hơn chị một tháng, tháng trước em về lấy chăn mới biết chuyện này."

"Vậy em có biết bố mẹ thuê cô ta làm gì không?"

"Chắc là do siêu thị nhà mình bận quá làm không xuể."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!