Chương 42: (Vô Đề)

Đường Nam đại học Cửu Giang chỉ cách đại học một con phố, hai bên đường các quán ăn vặt, hiệu sách, cửa hàng đồ thủ công mỹ nghệ và cửa hàng quần áo san sát nhau. Mỗi khi đến cuối tuần, người người tấp nập, không khí tràn ngập mùi khói lửa và đồ nướng.

Thân Thuấn đi theo sau Hứa Thanh Lăng, cậu ta có cảm giác như tất cả các giác quan của mình trong nháy mắt đều bị lấp đầy, so sánh ra thì đại học ở An Thành lạnh lẽo hơn nhiều.

Địa điểm trường mới chuyển đến gần sân bay, khuôn viên trường rộng lớn mà trống trải, rất nhiều nơi vẫn còn trong trạng thái chưa hoàn thành. Đập vào mắt toàn là những bạn học mặc đồng phục giống nhau, cắt kiểu tóc giống nhau, ngay cả sinh viên nữ cũng lác đác, bên tai cậu ta thường xuyên nghe thấy nhất là tiếng ồn ào khi máy bay cất cánh và hạ cánh.

Cuối cùng Hứa Thanh Lăng cũng dẫn Thân Thuấn tìm được cửa hàng chụp ảnh. Đó thực ra là một cửa hàng nhỏ cung cấp dịch vụ điện thoại đường dài IP, ông chủ thuê rất nhiều điện thoại, cho sinh viên đại học gần đó gọi điện thoại đường dài, tiện thể đặt trong cửa hàng một chiếc máy chụp ảnh.

Ảnh lấy liền thời đại này cũng không có gì nhiều để lựa chọn, đều là những khung viền và hoa văn rất đơn giản. Hứa Thanh Lăng chụp mấy tấm, cô còn kéo Thân Thuấn cùng chụp ảnh chung.

Thân Thuấn cảm giác mình giống như một đạo cụ bị Hứa Thanh Lăng bày biện hết kiểu này đến kiểu khác, lúc thì cô bảo cậu ta ngồi xuống, lúc thì cô chê cậu ta cười mở miệng quá rộng.

Vậy nhưng cậu ta vẫn ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp của cô, cũng không cảm thấy có gì không ổn.

Vừa định nhấn nút, Hứa Thanh Lăng chợt phát hiện ở góc dưới bên phải của mình có một hình Bát Giới đang vác cuốc, song ngay lập tức, cô kéo Thân Thuấn sang bên phải mình.

"Cậu đứng bên này!"

Cứ như vậy, Thân Thuấn và Hứa Thanh Lăng chụp một loạt ảnh thẻ, có ảnh chụp một mình, có ảnh chụp chung của cậu ta và Hứa Thanh Lăng, còn có cả Bát Giới.

Hứa Thanh Lăng chỉ giữ lại một tấm ảnh chụp chung của cô và Thân Thuấn, những bức ảnh khác đều đưa cho Thân Thuấn.

Cô cười tươi nhìn cậu ta: "Những cái này có thể thay thế cho bức ảnh kia rồi chứ?"

Trong sổ lưu niệm tốt nghiệp, bức ảnh mà cô tặng cho các bạn trong lớp để làm kỷ niệm đều là chụp đại ở một tiệm ảnh gần làng Sồi. Phần lớn các bạn nữ trong lớp chọn mặc áo cử nhân để chụp, chỉ có mình cô là khác hẳn với số đông, đeo gùi nhỏ, chân trần, dáng vẻ như sắp xuống ruộng làm việc.

Ảnh nghệ thuật được làm mờ đến mức biến dạng, căn bản không nhìn ra hình dáng người thật, ngược lại loại ảnh thẻ này thì chụp rất tự nhiên.

Thân Thuấn rất hài lòng, giữa lông mày và khóe mắt cũng tràn ngập ý cười: "Được."

Ánh đèn neon bên đường hắt lên mặt cậu ta, trong đôi mắt đen lóe của cậu ta lên những tia sáng vàng. Hai người cười nhìn nhau nhưng đều không nói gì.

Quan Bằng và đồng đội chọn một quán thịt nướng rồi ngồi xuống, mọi người gọi một bàn đầy ắp đồ nướng, mở thêm hai thùng bia, họ vừa uống vừa ngắm các cô gái trên đường.

Thẩm Loan uống liên tiếp hai chai bia, anh ta lạnh nhạt nghe Quan Bằng chấm điểm cho mấy cô gái đang mua đậu phụ thối ở phía trước.

"Ở đại học Cửu Giang, con gái tám điểm rất nhiều, trên chín điểm thì ít." Nói đến đây, Quan Bằng vỗ vai Thẩm Loan: "Cô gái kia khoa Mỹ thuật lần trước, cậu thấy cô ấy được mấy điểm?"

Quan Bằng đã ngà ngà say, anh ta muốn cho một số điểm công bằng hơn, khi anh ta vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy sinh viên nữ đó đang đứng ở đối diện, bên cạnh cô còn có sinh viên nam mà anh ta nhìn thấy ở sân bóng lúc nãy.

Anh ta giơ tay vẫy về phía cô, mặt Thẩm Loan tối sầm, giữ tay anh ta lại. Thẩm Loan dùng ánh mắt cảnh cáo nhìn sang anh ta.

Quan Bằng cho rằng anh ta sợ mình gây chuyện mà tặc lưỡi một tiếng, anh ta hất tay Thẩm Loan ra: "Sợ gì chứ! Chỉ chào hỏi thôi mà."

Hứa Thanh Lăng nghe thấy có người gọi mình, cô quay đầu lại thì thấy Quan Bằng đang ngồi ở quán thịt nướng đối diện. Anh ta đã say lờ đờ nhưng vẫn chào hỏi cô, cả bàn đều là các sinh viên nam của đội bóng, ai nấy đều nhìn cô chằm chằm.

Cái tên Quan Bằng này vẫn là rảnh rỗi sinh nông nổi, ăn no rồi không có việc gì làm. Mấy ngày nay, tối nào anh ta cũng gọi điện thoại đến phòng ngủ của cô, còn cứ nhờ các bạn nữ khoa khác đưa đồ lên cho cô. Lúc thì đồ ăn, lúc thì thú nhồi bông, lúc thì hoa. Tuy không phải đồ vật gì đáng giá nhưng Hứa Thanh Lăng cảm thấy thật sự rất phiền.

Bây giờ, khi cô nhìn thấy Quan Bằng, cô lại cảm thấy đau đầu. Cô nói với Thân Thuấn: "Cậu giúp tôi một việc."

Thân Thuấn vừa định hỏi cô việc gì thì tay cậu ta đã bị cô nắm lấy, ngón tay thon thả của cô luồn vào giữa các ngón tay cậu ta, kéo cậu ta đi hướng ngược lại.

Quan Bằng nhìn thấy cô kéo bạn trai quay đầu bỏ đi, trong lòng anh ta càng thêm khó chịu, đúng lúc này Thẩm Loan ở bên cạnh lại lạnh lùng nói: "Người ta đã có bạn trai rồi, cậu xía vào làm gì?"

Quan Bằng bất mãn lẩm bẩm: "Có bạn trai thì cũng không cần nhìn thấy tôi là quay đầu bỏ đi chứ. Tôi cũng đâu phải chưa từng hẹn hò với người chín điểm đâu."

Khi hai người đi ra khỏi đường Nam đại học Cửu Giang, Hứa Thanh Lăng mới buông tay ra. Nửa người của Thân Thuấn đã cứng đờ vì cái nắm tay, khi bàn tay mềm mại ấm áp trong lòng bàn tay cậu ta rút ra, cậu ta thấy thoáng chút mất mát vô cớ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!