Chương 41: (Vô Đề)

Mỗi năm, khi sinh viên mới vào trường đại học Cửu Giang, các khoa sẽ tổ chức các trận đấu bóng rổ giao hữu. Những đội thường giành được vị trí cao thường là các khoa có nhiều sinh viên nam. Tuy nhiên cũng có trường hợp ngoại lệ, ví dụ như khoa Quản trị kinh doanh, nơi kết hợp cả sinh viên khoa Tiếng Trung và khoa Tự nhiên, cũng nhờ có nhiều vận động viên được tuyển thẳng vào trường qua đường lối thể thao nên luôn giữ vững vị trí trong top 4.

Còn khoa Mỹ thuật thì khác, ngay từ đầu đã thiếu thốn rồi, sau đó lại... tóm lại, chỉ là đi theo cho có lệ, tham gia một chút cho có mặt mà thôi.

Hứa Thanh Lăng cùng Thân Thuấn vội vã đến sân bóng rổ của trường học. Nửa hiệp một đã kết thúc, đang trong giờ nghỉ giải lao.

Thân Thuấn đi vệ sinh ở gần đó, còn cô đi vào tìm lớp trưởng.

Vào đến sân, cô mới biết tại sao lớp trưởng lại gọi mọi người đến. Trên khán đài của khoa Quản trị kinh doanh, chỗ nào cũng có người ngồi. Còn bên phía khoa Mỹ thuật thì chỉ lác đác vài nhóm nhỏ, có vẻ như ai cũng biết đội của mình sẽ bị đối phương áp đảo nên chẳng mấy ai có hứng thú đến xem.

Hứa Thanh Lăng nhón mũi chân lên nhìn xung quanh, cô tìm thấy lớp trưởng đang ngồi ở một góc trên khán đài, phụ trách ghi điểm.

Cô khom người chạy chậm đến chỗ lớp trưởng, ký tên vào danh sách.

"Phòng cậu có một mình cậu đến à?" Lớp trưởng nhìn về phía khán đài: "Vậy thì cậu xem xong trận đấu rồi hãy về. Lát nữa còn chụp ảnh chung nữa, ít người quá thì cũng kỳ."

"Được." Hứa Thanh Lăng đồng ý, có điểm thể dục thì cô không ngại chờ thêm nửa tiếng nữa, thế nên cô quay lại chỗ ngồi chờ Thân Thuấn.

Hôm nay, Thẩm Loan và đồng đội thi đấu rất ăn ý, khoa Mỹ thuật vốn không phải là đối thủ của họ cho nên bị bọn họ dễ dàng hạ gục.

Thắng quá dễ khiến anh ta cảm thấy không thú vị lắm. Đặc biệt là khi anh ta vô thức nhìn về phía khán đài, trong lòng anh ta cảm thấy trống rỗng, như thiếu mất cái gì đó.

Đúng rồi. Hôm nay Uyển Nguyệt có hoạt động câu lạc bộ nên không đến được.

Sau trận đấu với khoa Mỹ thuật, đội anh ta sẽ bước vào vòng tứ kết. Trong giờ nghỉ giải lao, Quan Bằng đến nói với mọi người rằng sau khi kết thúc trận đấu, cả đội sẽ cùng nhau đi ăn xiên nướng ở đường Nam gần đại học Cửu Giang, anh ta sẽ khao mọi người.

"Ai có bạn gái thì dẫn theo nhé!"

Hầu hết các sinh viên nam trong đội đều đã có bạn gái, chỉ có mỗi Quan Bằng là chưa. Gần đây anh ta đang theo đuổi một cô gái nhưng nghe nói không được suôn sẻ.

"Ông đây vừa mới thất tình còn phải mời khách, xui thật chứ!"

Thẩm Loan dùng khăn lau mồ hôi, anh ta uống ừng ực mấy ngụm nước khoáng. Đương nhiên Thẩm Loan biết Quan Bằng đang nói ai, từ lần Hứa Thanh Lăng nhận một quả bóng của anh ta, anh ta cứ như bị bỏ bùa mê thuốc lú vậy.

Quan Bằng đã mấy lần ở trước mặt anh ta thề thốt rằng nhất định phải theo đuổi được Hứa Thanh Lăng, anh nghe thấy thì chỉ thấy phiền phức. Giờ nghe Quan Bằng lải nhải bên tai thế này, rất hiển nhiên là anh ta vẫn chưa theo đuổi được.

"Tôi không dẫn bạn gái đi đâu, hôm nay cô ấy có hoạt động câu lạc bộ. Vừa hay tiết kiệm cho cậu…" Thẩm Loan đang vui vẻ trêu chọc Quan Bằng nhưng khi anh ta vừa quay đầu lại, lại nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Không biết đến từ lúc nào mà Hứa Thanh Lăng lại đang khom người chạy về phía khán đài trống trải phía đối diện. Cửa sổ của sân bóng trong nhà rất cao, từ bên ngoài chiếu vào mấy vệt nắng nghiêng nghiêng, chúng vừa vặn phác họa lên người cô một tầng viền vàng mờ ảo.

Thẩm Loan hơi ngây người.

Ba năm cấp ba, ở cái sân bóng rách nát của trường Trung học số 1 Cửu Giang, cô cũng như vậy, mỗi lần sau khi cô tập luyện đều không về mà lại chạy trở lại đợi anh ta.

Khán đài xi măng trống trải, cô một mình ngồi ở đó đọc sách, làm bài tập và đợi anh ta.

Cảnh tượng trước mắt quen thuộc đến vậy, ký ức như thủy triều ập đến. Đến mức có một khoảnh khắc anh ta cảm thấy lỗ chân lông trên mặt mình từng chút một nổ tung, ngực anh ta như bị thứ gì đó nắm chặt.

Thẩm Loan không nhịn được mà nghĩ, có lẽ trong lòng Hứa Thanh Lăng vẫn còn anh ta, cho nên cô mới từ chối Quan Bằng không chút do dự.

Anh ta đang miên man suy nghĩ thì một sinh viên nam đi lên khán đài, ngồi sát bên Hứa Thanh Lăng.

Ánh mắt Thẩm Loan dán chặt vào hai người trên khán đài, đợi đến khi anh ta nhận ra người kia là ai thì vẻ mặt anh ta lập tức thay đổi.

Là Thân Thuấn, chẳng phải cậu ta đang học đại học ở An Thành à? Sao lại chạy về Cửu Giang rồi?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!