Quan Bằng nhe hàm răng trắng sáng của mình, vẻ mặt kích động: "Bạn học, tôi là Quan Bằng, sinh viên khoa Quản trị kinh doanh. Tuần trước bọn mình chơi bóng rổ ở sân bóng, bóng bay ra ngoài, cậu đã bắt được và ném thẳng vào rổ, quá ngầu…"
Hứa Thanh Lăng nhớ ra có chuyện như vậy, nhưng không để ý đến việc hôm đó là các bạn nam của khoa Quản trị kinh doanh chơi bóng.
"Cậu tìm tôi có việc gì à?"
Cô gái nhìn anh ta bằng đôi mắt trong veo, mang theo một chút cảnh giác, rõ ràng là một tân sinh viên. Quan Bằng cười ngại: "Cũng không có gì nhiều, chỉ là muốn làm quen với cậu thôi. Hôm đó định xin phương thức liên lạc của cậu nhưng cậu đi quá nhanh. Sau đó tôi nghĩ chắc chắn cậu sẽ đến lấy nước nóng, mấy ngày nay tôi cứ đợi ở phòng nước nóng, cuối cùng cũng gặp được cậu rồi."
Hứa Thanh Lăng nghe xong thì ngây người, hơi bất lực: "Bạn Quan, cậu rảnh rỗi thật đấy."
Quan Bằng nghe ra sự chế giễu trong lời nói của cô, nhưng anh ta không ngại xấu hổ, cười nói: "Haiz! Cũng không hẳn là cố ý đợi, chỉ là tiện đường đi chơi bóng thôi. Bạn học, có thể cho tôi xin phương thức liên lạc được không? Cảm giác cậu cũng thích chơi bóng rổ, có lẽ chúng ta sẽ có nhiều chủ đề chung để nói chuyện…"
Hứa Thanh Lăng cau mày: "Tôi không kết bạn với sinh viên nam khoa Quản trị kinh doanh, còn nữa, thật ra tôi rất ghét chơi bóng rổ."
Quan Bằng sững sờ: "Tại sao lại thế? Làm bạn, làm quen với nhau, chẳng có gì sai cả mà?"
Tiêu Đình Đình xách bình nước nóng đi ra, thấy lão Ngũ bị một chàng trai chặn ở cửa. Chàng trai đó mặc áo bóng rổ, tay ôm quả bóng, đôi mắt đào hoa nhìn chằm chằm bé năm, trông rất giống kiểu người lăng nhăng.
Nghe anh ta hỏi phương thức liên lạc của bé năm, Tiêu Đình Đình xách bình nước đi tới, đôi mắt sắc bén đánh giá anh ta từ trên xuống dưới: "Bạn học này đang làm gì vậy?"
Thái độ của cô ấy giống như một con gà mái bảo vệ gà con. Quan Bằng đã chờ đợi nhiều ngày, cuối cùng cũng gặp được cô gái mình thích nhưng không ngờ vừa xuất hiện đã bị coi như kẻ lưu manh.
Anh ta cố gắng nở một nụ cười vô hại: "Bạn học, tôi là sinh viên năm ba bên khoa Quản trị kinh doanh, tôi chỉ là muốn làm quen thôi. Thứ sáu tuần này khoa tôi thi đấu với khoa Mỹ thuật, có thể mời các cậu đến xem được không?"
Hứa Thanh Lăng và Tiêu Đình Đình đồng thanh: "Không thể."
"Tại sao?"
Hứa Thanh Lăng: "Chúng tôi là sinh viên khoa Mỹ thuật. Khoa các cậu thi đấu với khoa chúng tôi, chúng tôi lại đi xem các cậu thi đấu, chẳng phải là phản bội mọi người à?"
Tiêu Đình Đình: "Đúng vậy! Nếu xem thì cũng đi xem các chàng trai trong khoa chúng tôi thi đấu!"
Quan Bằng ngây ngốc đứng đó, nhìn hai cô gái xách bình nước nóng đi mất.
Ngoài việc biết họ là sinh viên khoa Mỹ thuật, anh ta chẳng hỏi được gì thêm. Đây là lần đầu tiên trong ba năm đại học, anh ta bị con gái từ chối. May mắn là hôm nay anh ta đi một mình, nếu không thì chắc chắn sẽ bị anh em cười nhạo.
Mất mặt quá!
Tuy nhiên, biết được cô ấy là sinh viên khoa Mỹ thuật cũng đủ rồi, với mối quan hệ của anh ta, tìm hiểu một người không khó.
Tiêu Đình Đình kéo tay Hứa Thanh Lăng đi về phòng, vừa đi vừa nói: "Chàng chàng đó nhìn y như sinh viên khoa Thể dục, đầu óc ngu si, tứ chi phát triển. Ăn no rảnh rỗi mới đứng đợi người ở phòng nước nóng."
Hứa Thanh Lăng bình tĩnh nói: "Chứng tỏ khoa họ ít bài tập quá."
Tiêu Đình Đình bật cười, rồi lại thở dài. Gần đến giữa kỳ, nhiều môn học đều phải nộp bài tập nhỏ, có bài tiểu luận, có bài thiết kế cần dùng máy tính.
…
Tối hôm đó, Hứa Thanh Lăng mở máy tính, theo thói quen đăng nhập OICQ, lập tức có rất nhiều yêu cầu kết bạn hiện lên. Cô mở ra xem, có người hỏi tự vấn máy tính, có bạn cùng lớp cấp ba, có bạn cùng lớp hiện tại, thậm chí còn có những người cô không quen biết.
Trong số rất nhiều tin nhắn yêu cầu kết bạn, có một tin nhắn đến từ Thân Thuấn.
Hứa Thanh Lăng nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó. Ngày hôm sau khi nhận được thư của cậu ta, cô đã viết thư trả lời, từng chữ từng câu đều suy nghĩ rất kỹ. So với ba trang giấy của cậu ta, thư hồi âm của cô ngắn gọn và nhạt nhẽo hơn nhiều, giữa những dòng chữ ấy chỉ hiện rõ một ý: hiện tại cô không có ý định yêu đương.
Sau khi gửi thư đi, Thân Thuấn không hồi âm nữa. Qua mấy ngày, cậu ta lại gửi yêu cầu kết bạn, có lẽ là đã nghĩ thông suốt rồi.
Hứa Thanh Lăng đưa tay nhấn đồng ý, ngay lập tức, hình đại diện của Thân Thuấn bắt đầu nhấp nháy ở góc bên phải màn hình: [Tuần này tôi sẽ về Cửu Giang một chuyến, lúc đó sẽ đến đại học Cửu Giang tìm cậu.]
Hứa Thanh Lăng hơi ngạc nhiên, trong đầu bắt đầu suy nghĩ lung tung: Lần này Thân Thuấn về có phải vì cô không? Nếu đúng vậy, cô nên nói gì để cậu ta từ bỏ ý định trở về
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!