Hứa Thanh Lăng chợt nhận ra hôm nay mình nói quá nhiều, cô chưa bao giờ nói nhiều với Thẩm An Ngô như vậy.
Điều kỳ lạ hơn là anh lại kiên nhẫn nghe cô nói nhảm, nói về những triết lý cuộc sống già dặn.
Anh không không hề chế giễu mà chỉ im lặng lắng nghe và thỉnh thoảng đưa ra ý kiến của mình.
Khi cô nhận ra mình đã nói quá nhiều và quyết định im lặng, vừa ngẩng đầu lên thì thấy anh đang mỉm cười nhìn cô, không còn vẻ lạnh lùng như trước.
Thực ra, kiếp trước cô cũng nghe người khác nói rằng trước khi chân Thẩm An Ngô bị tàn tật, tính cách anh không cũng không kỳ quặc như vậy.
Chính vì vụ bắt cóc đã thay đổi anh, không uổng công hôm ấy cô mạo hiểm tính mạng chạy đến nhà máy lọc dầu để kéo anh lên từ cái hố đất ấy.
Sở hữu một cơ thể khỏe mạnh, cuộc sống của anh sẽ đi theo con đường vốn dĩ của nó, không còn lạnh lùng và u ám như trước nữa.....
Thẩm An Ngô muốn hỏi cô về chuyện khung cửa sổ đập vào chân, sau đó thì thế nào, nhưng cô gái trước mặt đột nhiên vỗ trán, nghiêng người về phía trước, bất ngờ nắm lấy cổ tay anh.
"Ngài Thẩm, cho cháu mượn đồng hồ xem giờ với."
Thẩm An Ngô thoáng khựng lại. Hơi ấm từ cơ thể cô truyền sang, mái tóc đen buông xõa trên bờ vai nhỏ nhắn, mùi hương thanh pha chút vị đắng của cam quýt bao trùm lấy anh, giống như mùi hương còn sót lại trên đầu ngón tay sau khi bóc cam vào mùa hè.
Ngón tay cầm cốc nước vô thức siết chặt lại.
Đồng hồ của Thẩm An Ngô không có kim, cuối cùng Hứa Thanh Lăng cũng nhìn thấy giờ, cô kinh ngạc kêu lên, nhảy khỏi ghế cao: "Đã gần mười giờ rồi! Cháu phải đi thôi! Mười rưỡi ký túc xá đóng cửa rồi!"
Nếu quá mười rưỡi không về, cô sẽ phải nhờ dì quản lý ký túc xá mở cửa, mà cô không muốn bị dì mắng.
Thẩm An Ngô cũng đứng dậy, hai tay đút túi, vẻ mặt bình tĩnh nhìn cô: "Còn sớm mà, kịp. Cháu ở đây đợi chú một chút."
Hứa Thanh Lăng thấy anh lên lầu, nghĩ rằng anh đi thay đồ, đợi một lúc thì thấy anh xuống lầu với một hộp đựng. Bên trong có khoảng năm, sáu chiếc điện thoại mới, chưa bóc hộp, đủ các thương hiệu khác nhau.
"Cháu chọn một cái mình thích đi."
Thấy cô ngạc nhiên nhìn mình, Thẩm An Ngô dường như biết cô đang nghĩ gì, có chút bất lực: "Chỉ là một chiếc điện thoại thôi, không phải miếng bánh từ trên trời rơi xuống đâu. Lần sau gặp tình huống như vậy, cháu có thể gọi điện cho chú. Chú không chắc là rảnh, nhưng sẽ nhờ tài xế đến đón cháu. Nếu gặp phải kẻ xấu thì sao?"
Nói đến đây, giọng điệu của anh trở nên nghiêm túc, Thẩm An Ngô quen thuộc lại xuất hiện.
"Căn nhà này chú định phá đi để xây lại, chưa biết bao giờ mới xong. Những thứ trong nhà mấy ngày nữa chú sẽ chuyển hết vào kho. Chiếc điện thoại này nếu cháu không lấy thì cũng sẽ bị cất vào kho."
Giọng nói chậm rãi vang lên bên tai, Hứa Thanh Lăng còn có thể nói gì được nữa, còn từ chối nữa sẽ kỳ cục quá.
Cô cúi đầu nhìn chiếc hộp chọn một chiếc điện thoại quen thuộc nhất, rồi nở nụ cười với anh: "Vậy thì cảm ơn ngài Thẩm."
Trước khi đi, Hứa Thanh Lăng nhớ ra cặp sách và quần áo bẩn của mình còn ở trên tầng hai, vừa định lên lấy thì thấy dì Ngô ôm một chồng quần áo bước vào.
Dì không chỉ giặt sạch nội y của cô mà cả quần áo bảo hộ lao động giá hai đồng cô cô mua để mặc khi làm việc ở công trường cũng được giặt sạch sẽ, thậm chí cặp sách và giày thể thao ướt cũng được giặt sạch và sấy khô.
Cô lớn như vậy rồi, trừ Ngô Quế Phân ra, chưa từng có ai giúp cô giặt đồ lót. Hứa Thanh Lăng vội nhận quần áo, ngượng ngùng nói cảm ơn dì Ngô.
Cô quay đầu nhìn Thẩm An Ngô: "Vậy cháu đi thay đồ đã."
Thẩm An Ngô kéo nhẹ cánh tay cô, rồi nhanh chóng buông ra, dừng một chút lại nói: "Bộ quần áo này rất hợp với cháu, không cần thay nữa."
Trừ màu sắc hơi tối ra thì bộ quần áo này mặc trên người cô không thể chê vào đâu được, không những vậy mà còn che đi nét ngây thơ trong mắt cô, tạo nên một vẻ tươi đẹp giữa ranh giới của thiếu nữ và phụ nữ.
Anh dừng lại, vì anh phát hiện ra mình không dám nói ra hai chữ "xinh đẹp", như thể chỉ cần nói ra hai chữ kia sẽ xác nhận điều gì đó vậy.
Cái suy nghĩ này khiến anh cảm thấy hơi khó chịu. Anh chưa từng có ý định gì xấu xa như vậy.
Thẩm An Ngô đứng trong bóng tối, Hứa Thanh Lăng không để ý tới biểu cảm của anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!