Hứa Thanh Lăng đứng ở nhà ga bỏ hoang chờ một lúc nhưng vẫn không thấy bóng dáng chiếc taxi nào.
Khu vực này là khu biệt thự lâu đời nhất của Cửu Giang, mật độ dân cư vốn đã thấp, gặp phải thời tiết khắc nghiệt như thế này thì càng không có bóng ai.
Cô chỉ có thể đứng đó chờ mưa nhỏ rồi tìm cách khác, chờ thêm khoảng bảy tám phút, cuối cùng cũng thấy một chiếc ô tô màu đen lao qua. Nước mưa đập vào biểu tượng bạc sáng bóng phía trước xe, bắn lên không trung thành những tia nước.
Vừa nhìn là biết chủ nhân của chiếc xe này ở trong khu biệt thự gần đây, đang vội vã vào thành phố.
Có vẻ như taxi sẽ không đến, trong lòng Hứa Thanh Lăng cảm thấy chán nản. Nhưng chưa kịp chán nản bao lâu thì chiếc xe vừa đi qua đã quay lại.
Nhìn chiếc xe lao về phía mình, Hứa Thanh Lăng không hiểu sao cảm thấy sợ hãi, tim đập thình thịch. Ở nơi hoang vu này, đây chính là hiện trường án mạng lý tưởng, bởi vì thời đại này chưa có nhiều camera giám sát.
Nhưng trời mưa lớn, không có chỗ để trốn, cô chỉ có thể đứng yên đó. Khi chiếc xe dừng lại ngay trước mặt cô, cô đã tưởng tượng ra vô số khả năng.
Khi cửa sổ xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt góc cạnh, Hứa Thanh Lăng ngây người: "Ngài Thẩm, sao chú lại ở đây?"
Đôi mắt đen láy của Thẩm An Ngô nhìn cô, rồi nói: "Lên xe."
Hứa Thanh Lăng không suy nghĩ nhiều, vứt bỏ tấm vải dầu đã ướt sững từ lâu, nhanh chóng leo lên xe.
Mùi da thật và lá thông thoang thoảng trong xe tràn vào khoang mũi cô mang đến cảm giác sạch sẽ, thanh mát, khiến cô có cảm giác như mình đã làm bẩn chiếc xe này.
Cả người Hứa Thanh Lăng ướt sũng, cô ôm chặt cặp sách vào lòng. Chợt nhớ ra điều gì đó, cô đặt cặp sách xuống dưới chân, nước mưa theo ống quần chảy xuống thảm chân bằng da thật.
Để tránh làm bẩn chiếc xe của Thẩm An Ngô, cô chỉ ngồi chiếm một phần ba ghế ngồi.
Thẩm An Ngô đặt tay lên vô lăng, nhìn về phía trước, khóe mắt liếc thấy cô ngồi thẳng lưng, nói: "Không sao đâu. Chỗ đó không ai ngồi, cháu cứ ngồi thoải mái đi."
Hứa Thanh Lăng không hiểu, nghi ngờ nhìn anh: "Hả?"
Thẩm An Ngô nói: "Bình thường chú tự lái chiếc xe này. Chỗ cháu ngồi cũng không ai ngồi cả."
Lúc này Hứa Thanh Lăng hiểu ra, bình thường xe này là xe anh tự lái, còn xe có tài xế thì là chiếc xe khác. Nói chung là không có ai ngồi ghế phụ.
"Sao chú/cháu lại ở đây?" Cả hai gần như đồng thanh hỏi.
Hứa Thanh Lăng mím môi cười: "Thầy hướng dẫn khoa cháu có một dự án ở Biệt thự Lệ Hồ, mấy tuần nay cuối tuần cháu đều đến đây phụ giúp ông ấy."
Mưa rơi lộp độp trên cửa kính xe, cần gạt nước liên tục quét qua quét lại nhưng tầm nhìn vẫn rất mờ. Thẩm An Ngô nghe giọng nói trong trẻo của cô, vẻ mặt u ám dần biến mất.
Cô gái bên cạnh anh tóc ướt sũng, trời mùa thu lại mưa to, Thẩm An Ngô tắt điều hòa, cảm nhận được cô đang run rẩy.
Anh vẫn luôn nhìn về phía trước, cuối cùng cũng quay đầu nhìn cô: "Nhà bố mẹ chú trước đây ở gần đây, chú đưa cháu đến đó thay đồ."
Hứa Thanh Lăng không từ chối. Cuối tuần, phòng tắm của trường rất đông, nếu không xếp hàng từ bốn giờ chiều thì không thể nào tắm được. Hơn nữa, bây giờ cả quần áo lót của cô cũng ướt hết cả rồi, quay về ký túc xá tắm rửa cũng không tiện.
Con đường bị mưa cọ rửa dường như không có điểm dừng, xe cứ thế đi mãi. Mùi hương quen thuộc trong xe giống như chiếc chìa khóa bất ngờ kích hoạt ký ức trong đầu Hứa Thanh Lăng.
Hứa Thanh Lăng nhớ ra, kiếp trước, khi cô còn làm việc dưới trướng Thẩm An Ngô, anh chính là người đã kể chi tiết vụ bắt cóc trong chiếc xe này.
Hôm đó, cô vừa cùng Thẩm An Ngô đi công tác một dự án ở bên ngoài thì đột nhiên nhận được tin nhắn cầu hôn của Thẩm Loan. Không biết do gió đêm đó thổi dễ chịu hay vì cô uống quá nhiều, trong đầu cô lúc đó chỉ toàn là sự phấn khích, bỗng dưng mất kiểm soát nói với anh: "Tôi muốn kết hôn với cháu trai của anh!"
Trong không gian vắng lặng của công trường, chỉ có tiếng nói của cô vang vọng. Cô nghĩ Thẩm An Ngô không nghe thấy nên lặp lại một lần nữa. Một lát sau, có tiếng bật lửa cọ xát, Thẩm An Ngô quay lưng chắn gió châm một điếu thuốc, giọng nói lạnh lùng hơn cả màn đêm: "Cô nghĩ mình có thể bước chân vào nhà họ Thẩm à? Cô và nó không hợp!"
Có lẽ vì Thẩm An Ngô lớn hơn cô mười tuổi, lại là sếp của cô. Ở vị trí cao lâu, có nhiều chuyện anh không cần vòng vo, đưa ra thẳng kết luận.
Hứa Thanh Lăng là cấp dưới của anh, sao có thể không quan tâm đến đánh giá của anh. Vừa nãy còn vui vẻ, giây sau đã bị hai câu nói của Thẩm An Ngô làm bật khóc.
Thẩm Loan là toàn bộ giấc mơ thời thanh xuân của cô, vì có thể đạt được giấc mơ này cô đã phải bỏ ra biết bao nhiêu cố gắng chứ? Ban ngày nỗ lực làm việc ở công ty, tối và cuối tuần còn phải tự học để thi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!