Chương 37: (Vô Đề)

"Hình như lúc nãy anh thấy Hứa Thanh Lăng." Thẩm Loan thay quần áo xong rồi cầm túi giúp Uyển Nguyệt, nghe cô ta kể: "Quan Bằng đánh bóng bay ra ngoài, suýt chút nữa đập trúng người khác, vừa hay Hứa Thanh Lăng nhặt được."

Thẩm Loan "ừm" một tiếng, thật ra lúc đó anh ta cũng biết là Hứa Thanh Lăng, chẳng qua bắt gặp ánh mắt dạt dào hứng thú của Quan Bằng nên anh ta lười nói.

Quan Bằng lớn hơn anh ta hai tuổi, đang học năm thứ ba đại học. Ngoại hình đẹp trai, lại chơi thể thao giỏi nên được rất nhiều sinh viên nữ khoa Kinh tế theo đuổi, nghe nói chỉ cần thích ai thì chắc chắn sẽ có được người đó.

Anh ta không muốn trò chuyện với Quan Bằng về Hứa Thanh Lăng, chỉ đơn giản vậy thôi.

Nghĩ kỹ lại thì Hứa Thanh Lăng được yêu mến đến vậy cũng là nhờ ảnh hưởng của anh ta. Khi mới vào cấp ba, anh ta đại diện trường tham gia thi đấu cờ vây, cô c*̃ng bắt chước học cờ vây. Anh ta tham gia đội bóng rổ, cô c*̃ng tham gia đội bóng rổ, dù cô không hề biết dẫn bóng. Chẳng qua mỗi buổi chiều thứ sáu, cả đội bóng rổ nam và nữ của trường đều có hoạt động, Hứa Thanh Lăng dựa vào lợi thế chiều cao nên vào được đội bóng rổ nữ.

Mỗi thứ sáu, từ bốn giờ đến năm giờ chiều là thời gian huấn luyện đội nữ, năm giờ đến sáu giờ là thời gian huấn luyện đội nam. Hứa Thanh Lăng tập luyện xong cũng không chịu về mà lại ở sân vận động vừa làm bài vừa chờ anh ta.

Thẩm Loan biết rõ cô không có hứng thú đối với bóng rổ, chỉ đang kiếm cớ chờ anh ta về cùng mà thôi. Với những động tác của cô hôm nay, có lẽ hồi cấp ba cô đã lén xem anh ta tập luyện rất nhiều lần.

Tâm trạng của anh ta hiện tại khá phức tạp.

Hôm đó, sau khi gọi điện thoại chất vấn mối quan hệ giữa cô và chú nhỏ, anh ta rất hối hận. Chính anh ta cũng không biết tại sao khi đó mình lại ấm đầu đi gọi điện, có vẻ anh ta cực kỳ để ý chuyện cô đang ở bên ai.

Thẩm Loan cố gắng gạt hình ảnh cô ra khỏi đầu, choàng vai Uyển Nguyệt, nhắc nhở cô ta: "Thứ sáu tuần tới bọn anh có trận đấu với khoa Mỹ thuật, em nhớ đến xem đấy nhé."

Uyển Nguyệt ngượng nghịu tỏ ý xin lỗi anh ta: "Em cũng tính nói với anh, thứ sáu em không tham gia được. Em có tham gia câu lạc bộ Văn học của khoa, thứ sáu nào cũng phải tham gia hoạt động câu lạc bộ."

Chủ nhiệm câu lạc bộ Văn học khoa Tiếng Trung đã gầy dựng tập san Văn học cho trường để tìm thêm tài trợ. Uyển Nguyệt từng viết một vài bản thảo cho những số đầu của tập san nên được chủ nhiệm chú ý, sau đó vào tập san của trường thực tập biên tập.

Gần đây, câu lạc bộ đang lên kế hoạch tổ chức một cuộc thi viết tiểu thuyết cho sinh viên các trường đại học ở Cửu Giang. Họ cần chuẩn bị rất nhiều thứ nên Uyển Nguyệt cũng thường chủ động giúp đỡ. Nghe nói giải thưởng cho tiểu thuyết chiến thắng là năm nghìn đồng, Uyển Nguyệt c*̃ng ghi danh tham gia.

Khóe môi Thẩm Loan giật giật: "Không sao, khoa Mỹ thuật không phải đối thủ của bọn anh, chắc đấu với họ sẽ rất nhanh, khi nào xong anh đến câu lạc bộ tìm em."

Không bao lâu sau, việc dán tờ rơi đã có hiệu quả, điện thoại phòng 202 gần như nổ tung.

Lúc Hứa Thanh Lăng không ở phòng thì bạn cùng phòng sẽ nghe giúp cô. Từ lúc cô hứa nếu bán được mười máy thì sẽ mời mọi người ăn Pizza Hut, Quách Lệ Na, Giang Bồng Bồng và Triệu Tịnh đều cực kỳ tích cực.

Cả ba cô ấy đều chưa từng ăn Pizza Hut, họ đã được mở rộng tầm mắt khi nghe Tiêu Đình Đình và Diệp Tư Văn trò chuyện. Nghe nói đi ăn một bữa sẽ tốn từ ba đến năm trăm đồng, thật sự không phù hợp với túi tiền của sinh viên, nhưng nếu được người khác đãi thì quá tốt.

"Riêng phòng chúng ta đã có hai máy, nhất định có thể bán được mười máy!"

Diệp Tư Văn định mua chung một máy với Giang Bồng Bồng, Triệu Tịnh dự định mua chung với Quách Lệ Na. Tiêu Đình Đình đã có máy tính, là quà nhập học mà bạn trai tặng. Lúc trước cô ấy cũng sống cùng bạn trai, đến gần đây mới chuyển về ký túc xá.

Ngoại trừ điện thoại, tin nhắn QQ của Hứa Thanh Lăng c*̃ng cực kỳ nhiều, tất cả đều hỏi chuyện mua máy vi tính. Đa số mọi người đang trao đổi kỹ với cô và tiện thể trả giá, c*̃ng có một phần nhỏ là thật sự muốn mua.

Với những người thật sự muốn mua, Hứa Thanh Lăng đã ghi lại thông tin khoa, ký túc xá và phương thức liên lạc. Có điều cô cũng biết những người này vẫn có khả năng đổi ý, phải đến ngày đặt hàng chính thức mới biết được có bao nhiêu người mua thật.

Diệp Tư Văn và Tiêu Đình Đình coi như đã bắt tay làm hòa. Không còn cách nào khác, ai bảo Tiêu Đình Đình có máy tính chứ. Cô ấy và Tiêu Đình Đình lại cùng tham gia nhóm dự án của Diêu Vĩnh An nên đôi khi buổi tối sẽ mượn máy tính làm bài tập. Tiêu Đình Đình cũng rất hào phóng, thường xuyên không ở phòng, mật khẩu máy tính cũng nói hết cho các bạn cùng phòng, khi nào cần dùng thì gọi điện báo cho cô ấy biết là được.

Những cô gái ở phòng này đều rất say mê lướt mạng. Quách Lệ Na thích trò chuyện trên OICQ, Triệu Tịnh thích lên những trang web tán gẫu trên mạng tìm người chém gió, Giang Bồng Bồng thì thích tìm người cùng đánh game thăng cấp.

Tối thứ sáu, trung tâm Giáo dục nghe nhìn chiếu liên tục ba bộ phim kinh điển đoạt giải Oscar, vé vào cửa chỉ cần năm tệ. Giang Bồng Bồng và Triệu Tịnh đi xem phim. Tiêu Đình Đình và Diệp Tư Văn thì bị Diêu Vĩnh An gọi đi họp.

Trong phòng ngủ chỉ còn Quách Lệ Na và Hứa Thanh Lăng. Quách Lệ Na đang dùng máy tính của Tiêu Đình Đình để lên OICQ, dùng kỹ năng "hai ngón" để nói chuyện phiếm với bạn cấp ba. Rõ ràng tốc độ đánh máy đã hạn chế sự phát huy của cô ấy.

Cô ấy đã ra tiệm in để in một bảng hướng dẫn gõ ký tự năm nét rồi về dán trên hộc tủ của mình. Dù sao cô ấy cũng phải dò bảng ký tự đó rất nhiều lần, học thuộc còn kỹ hơn so với học tiếng Anh.

"Vương, bằng, thanh, đầu là hai lần 5 với 1, thổ, càn là 12, 10 là vũ."

Hứa Thanh Lăng khuyên cô ấy đừng đọc phương pháp gõ chữ năm nét nữa mà hãy học Bính âm, thế nhưng cô ấy không nghe: "Nhưng có quá nhiều chữ Bính âm tương tự nhau, ai mà không học được chứ. Học chữ năm nét xịn hơn nhiều!"

Quách Lệ Na đang ngồi trước màn hình máy vi tính, nhấc ngón tay gõ lạch cạch từng phía môt, gấp gáp đến mức túa mồ hôi: "Hứa Thanh Lăng, chữ lúng túng đánh như thế nào vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!