Trên đường đi, Thẩm Loan gọi cho Uyển Nguyệt, nói rằng bố mẹ anh ta đến nên trưa nay không thể ăn cơm cùng cô ta được.
Uyển Nguyệt vừa nghe xong đã có chút hoang mang. Gần đây, vì chuyện của cô ta mà mối quan hệ giữa Thẩm Loan và gia đình trở nên căng thẳng. Huống hồ, bố mẹ anh ta vốn đã không thích cô ta, giờ đây e rằng lại càng ghét hơn.
"Vậy anh mau đi đi. Em sẽ ăn cùng bạn học. Chắc chắn là bố mẹ anh đang giận chuyện anh cho em mượn tiền. Anh nhất định phải nói rõ với họ, rằng số tiền đó sau này em sẽ trả lại."
Cô ta đã nói với Thẩm Loan từ lâu rằng, số tiền 100 triệu đó coi như cô ta mượn của anh ta. Sau này khi đi làm, cô ta sẽ trả lại. Lần này về nhà, cô ta cũng đã nói rõ ràng với mẹ rằng, những món nợ cờ bạc bên ngoài của Uyển Thụ Bằng, cô ta sẽ không quan tâm nữa.
Cô ta không muốn bị kéo vào cái vũng bùn lầy đó thêm lần nào nữa. Số tiền của Thẩm Loan đủ để chi trả học phí vài năm cho cô ta và em gái, còn có thể trả bớt một phần nợ gấp.
Chị gái Uyển Hồng sắp tốt nghiệp đại học. Chỉ cần không dính dáng tới Uyển Thụ Bằng nữa, cuộc sống của họ sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.
Tính cách Uyển Nguyệt cứng cỏi, lại rất mạnh mẽ. Thẩm Loan nghe ra ý cô ta muốn cắt đứt mọi liên quan, không khỏi nóng ruột: "Số tiền đó là anh tự nguyện đưa em, anh không định bắt em trả. Trưa nay em đừng ăn cùng bạn học nữa. Anh chỉ nói chuyện với bố mẹ vài câu rồi tiễn họ đi ngay. Em cứ ở ký túc xá đợi anh một lát, cùng lắm nửa tiếng là xong. Sau đó chúng ta cùng ăn trưa."
Bạn trai vẫn luôn quan tâm cô ta như vậy, tâm trạng Uyển Nguyệt tốt hơn đôi chút, dịu giọng nói: "Được."
...
Thẩm Loan vừa đi vừa tưởng tượng đủ loại cảnh tượng cãi nhau với mẹ, vội vàng chạy về ký túc xá thì thấy mẹ mình đang ngồi trên ghế của anh ta, trò chuyện với bạn cùng phòng, còn bố thì đang cầm sách chuyên ngành của anh ta để đọc.
Bạn cùng phòng thấy anh ta trở về, vội nói: "Thẩm Loan, cậu về rồi, bố mẹ cậu đợi cậu một lúc lâu rồi!"
Bình thường ngoài giờ lên lớp, Thẩm Loan dành hầu hết thời gian ở bên Uyển Nguyệt. Thêm vào đó, anh ta khá chú trọng sự riêng tư cá nhân nên cũng ít giao lưu với bạn cùng phòng. Bạn cùng phòng ngoài việc biết điều kiện gia đình anh ta khá tốt thì không rõ gì thêm.
Mẹ anh ta vốn là người coi trọng thể diện, chắc hẳn không nói gì với bạn cùng phòng. Sau khi căng thẳng với bố mẹ mấy ngày nay, anh ta cũng không muốn cãi nhau trước mặt bạn, nên chủ động chào hỏi: "Bố, mẹ, sao hai người lại đến đây?"
Phó Cần mỉm cười nhã nhặn: "Con ở trường bận học, không có thời gian về nhà, mẹ với bố đến thăm con."
Thẩm Thiệu Chu đặt quyển sách trong tay xuống, nhìn con trai: "Đi thôi, bố mẹ chưa ăn trưa. Dẫn bố mẹ tới nhà ăn của trường con xem sao."
Thẩm Loan ngẩn người, hoàn toàn không ngờ mẹ mình, người mấy hôm trước còn gào lên mắng anh ta qua điện thoại, hôm nay lại đột nhiên dịu dàng đến trường tìm anh ta.
Tuy nhiên, anh nhanh chóng hiểu ra rằng bố mẹ vì sĩ diện nên không tiện nói gì trước mặt người khác, tám phần là muốn gây khó dễ sau lưng.
Nhìn biểu cảm giả vờ của bố mẹ, anh ta cảm thấy phiền lòng. Mẹ anh ta đổi giọng dịu dàng, anh ta cũng không thể đuổi họ đi, đành bực bội nói: "Đi thôi. Trưa nay con mời bố mẹ ăn cơm."
Nhà ăn cao cấp nhất của đại học Cửu Giang là một nhà hàng kiểu Tây. Thẩm Loan từng đưa Uyển Nguyệt tới vài lần. Mỳ Ý và bít tết ở đây tuy không thể so với các nhà hàng bên ngoài, nhưng mùi vị cũng tạm được. Quan trọng nhất là không gian đẹp, có ghế lô và phòng riêng.
Thẩm Loan đưa bố mẹ tới đó, đặt một phòng riêng, gọi ba phần ăn đơn giản, sau đó lấy điện thoại ra nhắn tin cho Uyển Nguyệt.
"Anh không thể ăn trưa với em được rồi, em tự đi ăn đi. Anh đưa bố mẹ tới nhà hàng kiểu Tây trong trường ăn rồi."
Phía Uyển Nguyệt trả lời rất nhanh: "Được. Anh ăn nhiều vào nhé."
Phó Cần thấy con trai vừa ngồi xuống đã cúi đầu bấm điện thoại, biết chắc chắn là đang nhắn tin với con hồ ly tinh kia.
Nụ cười trên mặt bà ta khựng lại trong giây lát, rồi nhanh chóng khôi phục: "Chuyện nhà Uyển Nguyệt giải quyết xong chưa?"
Thẩm Loan căn bản không muốn nói chuyện này với bố mẹ, nhắn tin xong thì ôm điện thoại chơi trò rắn săn mồi, thể hiện rõ sự chống đối: "Cũng tạm ổn rồi."
Phó Cần: "Tạm ổn rồi, sao còn phải hỏi chú út của con mượn tiền? Nghe nói còn mượn những ba trăm nghìn."
Thẩm Loan đoán trước rằng chú út sẽ nói chuyện này với bố mẹ, nhưng khi nghe mẹ truy vấn từng bước, anh ta vẫn cảm thấy bực bội: "Chuyện này bố mẹ đừng lo. Dù gì cũng không phải hỏi mượn bố mẹ. Hơn nữa, chú út cũng có cho con đâu?"
Thẩm Thiệu Chu nhịn suốt cả quãng đường, cuối cùng không nhịn được nữa, định mở miệng mắng thì bị ánh mắt vợ ngăn lại.
Phó Cần vẫn giữ vẻ mặt điềm đạm, thở dài: "Mấy ngày nay, mẹ đã bình tĩnh suy nghĩ. Mẹ và bố con chỉ có mình con là con trai, người con thích, đương nhiên chúng ta cũng thích."
Nói đến đây, bà ta ngừng lại. Cậu con trai từ nãy giờ né tránh ánh mắt giao tiếp cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn bà ta, trong mắt lộ ra vài phần nghi ngờ và cảnh giác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!