Hứa Thanh Lăng cầm quyển sách, cô ra khỏi ký túc xá vẫn chưa nghĩ ra mình sẽ đi đâu, thế là đi dọc theo hành lang tầng hai đến cầu thang bộ.
Từ cầu thang bộ xuống tầng một có một hồ hoa nhỏ, bên cạnh hồ hoa có một hàng ghế, có thể ngồi đó hóng hóng gió và đọc sách.
Tiêu Đình Đình ngồi ở chỗ râm mát, nhả khói vào mấy bụi hoa dâm bụt. Khi nghe thấy tiếng bước chân, cô ấy vội vàng ném điếu thuốc trong tay xuống đất rồi dẫm vài cái.
Nhìn động tác lén lút lại thành thạo của cô ấy, trông có vẻ là người nghiện thuốc đã lâu, cô không nhịn được bật cười vui vẻ, tâm trạng tồi tệ sau khi nghe cuộc điện thoại vừa rồi đã tan biến hơn một nửa.
"Cho em một điếu đi!"
Tiêu Đình Đình nhìn thấy là cô thì sợ đến mức ôm ngực, cô ấy liếc Hứa Thanh Lăng một cái: "Em làm chị sợ muốn chết! Chỉ cứ tưởng là dì quản lý ký túc xá."
Hứa Thanh Lăng ngồi xuống cạnh cô ấy, cầm lấy bao thuốc đặt bên cạnh, lấy ra một điếu châm lửa. Đối với cô bây giờ, khi không hút thì không nghĩ đến mấy thứ như thuốc lá này, nhưng chỉ cần tâm trạng cô khó chịu thì ngửi thấy mùi này là rất muốn hút vài hơi.
Tiêu Đình Đình yên lòng quay đầu lại. Cô ấy nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của Hứa Thanh Lăng, thật sự sợ mình sẽ dạy hư học sinh ngoan. Hai người ngồi cạnh nhau, vừa hút thuốc vừa ngẩng đầu nhìn ga trải giường và đồ lót đang tung bay bên ngoài cửa sổ ký túc xá nữ.
Ga trải giường và vỏ chăn được đại học Cửu Giang mua đồng bộ màu xanh trắng, màu sắc này nhẹ nhàng khoan khoái, được ánh nắng chiếu vào, dường như có thể ngửi thấy mùi thơm ngát của bột giặt.
Tiêu Đình Đình mở lời: "Hôm nay ở cửa ký túc xá, người đàn ông đưa em về là ai vậy? Lúc bé sáu về ký túc xá đã thần bí nói đó là một người đàn ông rất đẹp trai, lái xe sang đưa em đi mua máy tính, còn đưa em đến tận dưới tầng."
Bé sáu là Triệu Tịnh, là cô gái nhỏ tuổi nhất trong phòng ký túc của bọn họ. Tuổi còn nhỏ nhưng nguồn tin lại nhiều, mọi chuyện lớn nhỏ trong học viện dù là gió thổi cỏ lay gì thì cô ấy cũng là người đầu tiên truyền về.
Đây chính là ký túc xá nữ của đại học, một vài biến động nho nhỏ và những tin đồn vụn vặt cũng có thể bị phóng đại và lan truyền gấp đôi.
Đối diện với ánh mắt muốn hóng chuyện của Tiêu Đình Đình, Hứa Thanh Lăng hơi bất đắc dĩ: "Anh ấy là bạn đại học của anh rể em. Chị gái sợ em mua máy tính bị lừa nên đã nhờ người ta đi chọn máy tính."
Tiêu Đình Đình giật mình: "Chẳng trách! Bé sáu nói trông anh ta không giống sinh viên đại học mà giống một người đàn ông đã đi làm nhiều năm, có thành tựu trong sự nghiệp hơn."
Hứa Thanh Lăng không muốn nói chuyện về người nhà họ Thẩm nên đổi chủ đề: "Trong hội chợ việc làm lần này, chị định đăng ký vào nhóm dự án của giảng viên nào?"
Năm ngoái, các trường đại học trên cả nước bắt đầu mở rộng tuyển sinh, số lượng sinh viên mới tăng đột biến. Để đảm bảo chất lượng giảng dạy cho sinh viên mới, khoa Mỹ thuật đại học Cửu Giang đã phổ biến quy chế hướng dẫn đào tạo trong tất cả ngành chính quy và ngành cao đẳng trong trường.
Khoa Thiết kế có hơn mười nhóm dự án, được chia thành các hướng thiết kế khác nhau và do các giảng viên có chuyên môn khác nhau dẫn dắt. Hội chợ việc làm là sinh viên sẽ nộp sơ yếu lý lịch trước, giảng viên sẽ căn cứ vào đó để tuyển chọn thí sinh thích hợp vào công trình dự án của mình.
Mỗi sinh viên có thể đăng ký ba nhóm dự án, cuối cùng chỉ có thể lựa chọn một nhóm. Trong hơn mười nhóm dự án mục của khoa Thiết Kế, có nhóm được giành giật đến mức đầu rơi máu chảy, c*̃ng có nhóm vắng vẻ đến nỗi trước cửa có thể giăng lưới bắt chim.
Những nhóm dự án quý hiếm đã bị chiếm hết suất từ sớm, còn những nhóm dự án ít người đăng ký, khoa cũng sẽ không để các giảng viên quá khó xử. Đến cuối cùng, những sinh viên đăng ký không thành công sẽ được phân bổ đến đó.
Cho nên, trong hội chợ việc làm của của sinh viên mới, việc đăng ký ba nhóm dự án nào rất quan trọng, dù sao cũng phải có một nhóm để dự phòng.
Trong số các giảng viên của khoa Thiết kế, có ba nhóm dự án luôn đứng đầu, lần lượt là nhóm thiết kế nội thất của Dương Hủ, nhóm thiết kế đồ họa của Diêu Vĩnh An và nhóm thiết kế công nghiệp của Lam Mộng Thu.
Thật ra Tiêu Đình Đình đã nghĩ kỹ trước khi quay lại học, lúc này cũng không có gì phải giấu giếm, nói thẳng với Hứa Thanh Lăng: "Chắc chắn chị sẽ chọn nhóm dự án của Diêu Vĩnh An. Trước đây ở bộ phận quảng cáo của tòa soạn, cũng bởi vì không xuất thân chính quy mà chị chỉ có thể sắp xếp những mẩu quảng cáo nhỏ và chèn quảng cáo ở giữa của những bài báo ngắn. Ai biết chữ cũng làm được công việc đó, chẳng có gì thú vị cả.
Chị muốn học thiết kế đồ họa tử tế với thầy Diêu."
Hứa Thanh Lăng gật đầu: "Đúng là thầy Diêu rất giỏi. Hình như Diệp Tư Văn c*̃ng chọn ông ấy, đến lúc đó có lẽ hai người sẽ cùng một nhóm."
Diêu Vĩnh An là nhân vật tiếng tăm lừng lẫy của ngành quảng cáo trong nước, là một trong những người sáng lập giải thưởng Kim Tỉ mấy năm trước. Đây là giải thưởng nhắm vào thị trường quảng cáo nội địa, phá vỡ sự độc quyền của những người làm quảng cáo nước ngoài, vừa ra mắt đã có xu hướng phát triển mạnh mẽ.
Trước đây Diệp Tư Văn làm việc ở công ty 4A, lý do cô ấy thi vào ngành Thiết kế đại học Cửu Giang chính là vì Diêu Vĩnh An.
Tiêu Đình Đình nhả mấy ngụm khói, thản nhiên nói: "Lớp cao đẳng chỉ có tổng cộng sáu sinh viên nữ, Diêu Vĩnh An không thể nào chọn cả hai người vào được. Giữa chị và Diệp Tư Văn có một người được chọn là tốt lắm rồi, dù sao cũng có nhiều sinh viên chưa tốt nghiệp như vậy, họ mới là bảo bối của lão Diêu. Chỉ có thể nói, mọi người tự dựa vào năng lực của mình thôi."
Diệp Tư Văn vì có kinh nghiệm làm việc ở Lăng Mỹ, vừa nhập học đã trở thành nhân vật nổi tiếng, ngay cả giảng viên cũng biết đều biết trong lớp cao đẳng có một cô gái đến từ Lăng Mỹ.
c*̃ng bởi vậy mà Diệp Tư Văn có chút kiêu ngạo trong lớp, ở ký túc xá cũng không hay giao tiếp với họ. Cô ấy và Tiêu Đình Đình đều là những người đi làm rồi mới quay lại học, lại muốn chọn cùng một giảng viên hướng dẫn. Từ khi khai giảng, quan hệ của hai người có chút kỳ lạ.
Nói đến đây, Tiêu Đình Đình hỏi Hứa Thanh Lăng: "Em định chọn thầy nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!