Chương 32: (Vô Đề)

Hứa Thanh Lăng từng gặp dáng vẻ u ám lạnh lùng của Thẩm An Ngô vô số lần rồi, chỉ chưa bao giờ thấy anh cười thoải mái như vậy.

Trực giác mách bảo lời vừa rồi của mình có vẻ ngốc nghếch, cô vội vàng bổ sung: "Ba nguyện vọng thì ba nguyện vọng vậy. Xe cộ nhà cửa gì đó quá đơn giản với nhân vật lớn như chú, hiện tại cháu cũng không cần. Đợi cháu nghĩ xong nguyện vọng gì rồi sẽ nói cho chú biết."

Thẩm An Ngô ngẩn ra, không ngờ cô còn nhỏ mà tầm nhìn lại cao như vậy, khóe môi vẫn ngậm ý cười: "Được."

Người đàn ông trưởng thành tự mang khí chất cao quý lạnh lùng, giống như nam châm hấp dẫn ánh mắt người xung quanh, Thẩm Loan liếc mắt đã thấy chú mình trong đám người.

Cô gái ngồi đối diện chú nhỏ đang đưa lưng về phía anh ta, bờ vai nhỏ nhắn, bím tóc hơi buông xõa. Mắt trái Thẩm Loan không kìm được giật giật, chưa kịp suy nghĩ thì chú nhỏ đã nhìn thấy anh ta.

Thẩm Loan bưng khay cơm đi tới, bình tĩnh chào hỏi: "Chú nhỏ, sao hôm nay chú lại tới đại học Cửu Giang vậy?"

Thẩm An Ngô vẫn giữ phong độ nhẹ nhàng, điềm tĩnh nhìn cháu trai: "Giúp bạn bè chút việc."

Chú nhỏ không giải thích vì sao anh lại ăn cơm với Hứa Thanh Lăng, Thẩm Loan không tiện hỏi kỹ, lần trước chị gái Hứa Thanh Lăng kết hôn, anh ta đã biết quan hệ của chú nhỏ và anh rể cô cũng không tệ.

Hứa Thanh Lăng cúi đầu ăn cơm, không để ý tới anh ta. Thẩm Loan đứng sau lưng cô, chỉ thấy sống mũi cao và đôi môi đỏ mọng của cô, cúi đầu thì thấy lưng áo thun trắng của cô ướt đẫm, quần áo dính vào người, lúc giơ tay ăn cơm để lộ một đoạn eo thon.

Cô vẫn không hề để ý tới vẻ bề ngoài như thường ngày nhưng lại khiến anh ta có cảm giác nói không nên lời. Mạch suy nghĩ của Thẩm Loan rối tung, thoáng chốc không nghĩ ra được manh mối gì, ngước mắt lên thì va phải ánh nhìn lạnh nhạt của chú nhỏ.

Thẩm An Ngô liếc cháu trai, trầm giọng nói: "Gặp bạn học mà không chào hỏi à?"

Thẩm Loan dứt khoát ngồi xuống chỗ trống bên cạnh Hứa Thanh Lăng, nghiêng đầu nhìn cô: "Sao hôm nay cô gặp chú tôi vậy?"

Hứa Thanh Lăng mím môi: "Ngài Thẩm đưa tôi đi mua máy tính, tôi mời anh ấy ăn cơm."

Chú nhỏ đi mua máy tính với cô? Ngực Thẩm Loan nghẹn lại, vẻ mặt hơi cứng đờ.

Anh ta cảm thấy mình đã nói rất rõ với Hứa Thanh Lăng rằng thích Uyển Nguyệt. Không ngờ, Hứa Thanh Lăng lại mượn đủ loại lý do để tiếp cận chú nhỏ, tiếp cận người nhà họ Thẩm sau lưng anh ta, cô muốn chọc tức anh ta à?

Hứa Thanh Lăng không muốn nghe hai chú cháu nói chuyện phiếm, cũng không quan tâm Thẩm Loan nghĩ gì, bưng khay cơm đứng dậy, nói với Thẩm An Ngô: "Ngài Thẩm, hai người nói chuyện nhé, cháu đi trước, hôm nay cảm ơn chú."

Thẩm An Ngô nhìn chằm chằm bóng lưng cô một lúc mới dời mắt, hỏi cháu trai: "Nghe Cao Hàn nói bố mẹ cháu đưa cháu tới chỗ anh ta, có chuyện gì à?"

Thẩm Loan còn chưa kịp mở miệng nói chuyện của Hứa Thanh Lăng thì chú nhỏ đã hỏi chuyện anh ta không muốn nói nhất.

Anh ta bèn vùi đầu ăn cơm tránh ánh mắt chú nhỏ, đáp: "Không có chuyện gì ạ. Cháu đã mười tám tuổi rồi, bố mẹ vẫn muốn quản cháu, nhất là mẹ cháu, cuối tuần không về cũng bị bà ấy lải nhải."

Thẩm An Ngô và anh cả Thẩm Thiệu Chu kém nhau vài tuổi, không phải cùng mẹ sinh ra. Vì nhiều lý do, sau khi Thẩm Thiệu Chu tốt nghiệp đại học mới trở về bên cạnh bố, vào Viễn Tinh làm việc. Tình cảm hai anh em rất xa cách, bình thường cũng không hay liên lạc, cháu trai cũng chỉ gặp ông nội vào những ngày lễ tết.

Số lần gặp mặt không nhiều, không có nghĩa là anh không biết gì.

Thẩm An Ngô không khách khí vạch trần: "Có thể khiến bố cháu đích thân gọi điện thoại cho Cao Hàn, chắc chắn không phải chuyện đơn giản như cuối tuần không về nhà."

Thẩm Loan cúi đầu, giọng nói hơi trầm xuống: "Cháu có bạn gái, mẹ cháu không đồng ý."

Thẩm An Ngô nhướn mày: "Mới quen? Sao chú nghe nói trước kia cháu hẹn hò với Hứa Thanh Lăng?"

Thẩm Loan không ngờ chú nhỏ biết cả chuyện này, vừa hay mượn cơ hội này phủi sạch: "Có phải Hứa Thanh Lăng nói xấu cháu trước mặt chú không? Chú nhỏ, cháu và cô ấy không phải bạn trai bạn gái. Cháu thừa nhận cả hai từng mập mờ một thời gian, có thể việc đó đã khiến cô ấy hiểu lầm. Nhưng từ đầu tới cuối, người cháu theo đuổi là một cô gái khác, cô gái đó là bạn thân của cô ấy..."

Thẩm An Ngô không hứng thú tìm hiểu chuyện tình tay ba máu chó của đám trẻ con, anh ngắt lời cháu trai: "Vậy bạn gái bây giờ của cháu là bạn thân của cô ấy?"

Thẩm Kiệt: "Vâng ạ. Cô ấy giống như Hứa Thanh Lăng, cũng là người làng Sồi. Nhưng từ nhỏ cô ấy đã là học sinh giỏi, tính cách, ngoại hình và trí thông minh đều hơn hẳn Hứa Thanh Lăng."

Tình nhân trong mắt hóa Tây Thi, cháu trai vừa nhắc tới cô gái kia thì ánh mắt sáng lên, vừa nhìn đã biết đang yêu đương say đắm. Thẩm An Ngô giữ lại ý kiến của mình: "Nếu cô ấy tốt như vậy, sao mẹ cháu lại phản đối? Chị ấy không vừa ý chỗ nào?"

Thẩm Loan ỉu xìu: "Chú cũng biết mẹ cháu rồi đấy, bà ấy muốn tìm một cô con dâu môn đăng hộ đối nên chê gia đình cô gái kia."

Tính cách chị dâu, Thẩm An Ngô cũng biết đôi chút, con trai là niềm tự hào lớn nhất của chị ấy, muốn chị ấy chấp nhận một cô gái xuất thân bình thường thì hơi khó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!