Chương 31: (Vô Đề)

Tào Tư Thanh cảm thấy chú của Thẩm Loan là người khá tốt. Tuy anh lớn tuổi hơn các cô, còn là ông chủ của công ty lớn nhưng không hề tỏ vẻ làm cao. Hơn nữa anh còn rất kiên nhẫn, đã dành ra ba, bốn tiếng đồng hồ đưa họ đi mua máy tính mà không hề tỏ vẻ khó chịu.

Quan trọng nhất là cô ấy đã thành công tố cáo Thẩm Loan trước mặt anh, trong lòng cũng thoải mái hơn đôi chút.

Thẩm Loan thích Uyển Nguyệt thì anh ta có thể thẳng thắn theo đuổi, cứ mượn cớ Hứa Thanh Lăng để tiếp cận Uyển Nguyệt, đúng là đáng ghét. Hồi cấp ba, cứ đến giờ tự học buổi tối là lại thấy anh ta đưa Hứa Thanh Lăng về nhà, ai mà không nghĩ hai người họ là một đôi chứ? Không ngờ người mà Thẩm Loan thực sự muốn đưa về là Uyển Nguyệt!

Tào Tư Thanh chẳng hiểu nổi kiểu con gái cứ thích cướp bạn trai của bạn thân như Uyển Nguyệt. Chỉ cần là người mà bạn thân để ý, người đó trong mắt cô ấy đã không còn là giống đực nữa, cô ấy tuyệt đối sẽ không dây vào.....

Trên đường về, Thẩm An Ngô đưa họ tới thẳng dưới lầu ký túc xá. Máy tính cũng không cần họ tự bê lên, Vạn Đào giúp họ mang lên và lắp ráp xong xuôi.

Hứa Thanh Lăng hơi ngại ngùng, hôm nay cô đã chiếm dụng quá nhiều thời gian của Thẩm An Ngô. Anh bận rộn như vậy mà vẫn dành ra nửa ngày đưa họ đi mua máy tính.

Kiếp trước khi anh chị cô về Cửu Giang tổ chức tiệc cưới, Thẩm An Ngô không hề đến dự, mãi sau này cô mới biết anh và anh rể là bạn đại học. Cô vẫn luôn nghĩ họ chỉ là bạn bình thường thôi, không ngờ lại thân thiết đến vậy.

"Ngài Thẩm, cảm ơn chú, hôm nay đã làm phiền chú quá."

Hứa Thanh Lăng xoay người cảm ơn, ngẩng đầu lên thì thấy Thẩm An Ngô đang nhìn mình, vẻ mặt có chút kỳ lạ.

"Cháu định cảm ơn chú như thế nào?"

Hứa Thanh Lăng ngẩn người, người sáng suốt đều biết câu vừa rồi chỉ là lời khách sáo.

Cô ấp úng: "Nếu chú không chê, cháu mời chú đến căn tin trường cháu ăn cơm nhé."

Người kỹ tính như Thẩm An Ngô chắc sẽ không thích căn tin trường học đâu. Dù sao cô cũng đã mời rồi, đi hay không là chuyện của anh, Hứa Thanh Lăng thầm nghĩ.

Tuy nhiên, cô không ngờ người đàn ông đối diện lại không hề do dự một giây nào: "Vậy đi thôi."

???

Thẩm An Ngô bước đi ngay lập tức, Hứa Thanh Lăng vội vàng đuổi theo, giọng nói toát lên vẻ sốt ruột: "Để cháu gọi bạn, vừa nãy cùng nhau đi mua máy tính, chắc cậu ấy cũng chưa ăn gì."

Thẩm An Ngô lấy điện thoại từ trong túi ra đưa cho cô: "Cháu gọi cho cô ấy đi, bảo cô ấy xuống đây."

Tào Tư Thanh đã bê máy tính lên lầu rồi, còn đang kéo dây mạng từ máy tính của bạn cùng phòng sang máy tính của mình. Giống như những người mới tiếp xúc với internet, cô ấy đang bận rộn đăng ký tài khoản các loại phần mềm trò chuyện.

Hứa Thanh Lăng dùng điện thoại của Thẩm An Ngô gọi đến phòng ký túc xá của cô ấy. Tào Tư Thanh đang loay hoay với tài khoản MSN và OICQ nên không tập trung nói: "Mình không đi đâu, Hà Cảnh Huy đang online, mình chat với cậu ta một lát, chốc nữa ăn tạm gì đó cũng được. Mình cũng không thân với chú của Thẩm Loan, cậu thay mình mời người ta ăn cơm nhé, sau này mình trả lại tiền cho cậu."

"..."

Hứa Thanh Lăng không thể làm gì khác hơn, đành phải một mình dẫn Thẩm An Ngô đến căn tin Nam Uyển, tất nhiên là không thể đòi Tào Tư Thanh trả tiền rồi.

Với mức chi tiêu hiện tại của cô, mời anh ăn đồ xào ở căn tin Nam Uyển chứ không phải đồ ăn trong nồi lớn đã là nghi thức long trọng nhất rồi.

Căn tin trong trường đại học cứ đến giờ ăn là người người chen chúc. Sự thèm ăn và hormone của tuổi trẻ cùng lúc bùng nổ trong không khí.

Sinh viên học cả buổi sáng, ai cũng giống như hổ đói vừa được thả ra khỏi chuồng, cúi đầu ăn ngấu nghiến. Các cặp đôi yêu nhau ngồi đối diện thì thản nhiên đút cho nhau ăn.

Nhìn đám đông chen chúc, bỗng nhiên Hứa Thanh Lăng hơi hối hận, đương nhiên cô không thể để Thẩm An Ngô xếp hàng cùng mình.

Có lẽ vì kiếp trước cô làm cấp dưới của anh quá lâu, trong vô thức, cô lại xem anh là sếp của mình.

Vừa vào căn tin, cô đã vội vàng tìm một chỗ ngồi cho anh, sau đó chạy đi lấy bát đũa, lấy cơm, lấy thức ăn.

Thẩm An Ngô cứ ngồi đó nhìn cô tất bật, cảm giác kỳ lạ càng thêm rõ ràng. Rõ ràng nhỏ tuổi hơn anh rất nhiều, cũng chỉ mới gặp mặt vài lần, vậy mà cô luôn khiến anh có cảm giác được cô bảo vệ, được cô chăm sóc.....

Hôm nay, quầy đồ xào rất đông người xếp hàng, Hứa Thanh Lăng phải đợi một lúc lâu mới đến lượt. Trong lúc đầu bếp đang xào thức ăn, cô sợ Thẩm An Ngô đợi lâu không kiên nhẫn nên cứ quay đầu lại nhìn mấy lần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!