Không biết có phải do tác dụng tâm lý hay không, Thẩm An Ngô cảm thấy sau khi tháo tấm thép ở chân, cứ mỗi khi trời mưa là chỗ xương bị gãy lại như có kiến bò, cảm giác khó chịu từ từ thấm ra từ khớp xương.
Lúc tháo tấm thép, bác sĩ dặn anh tốt nhất nên chống nạng để chân không phải chịu lực quá nhiều, đợi sau một tháng rưỡi thì bỏ nạng rồi mới tăng dần lực tác động.
Thẩm An Ngô không thể tưởng tượng ra dáng vẻ bản thân chống nạng, kiên quyết không chịu dùng.
Bây giờ anh đã đi lại bình thường, chỉ là chân phải sẽ đau âm ỉ mỗi khi thời tiết thay đổi.
Sau khi anh xem hết các kế hoạch đã dồn lại mấy ngày nay, những cái cần phải làm lại thì ném sang một bên, bên ngoài cửa sổ bỗng tối sầm lại.
Thẩm An Ngô ngẩng đầu lên, phía trên tầm mắt lóe lên một tia sáng, ngay sau đó là tiếng sấm ầm ầm, những hạt mưa rơi lộp độp trên cửa sổ, cuốn trôi cái nóng bức tích tụ bao ngày qua.
Sau hôm ấy, mẹ anh
- bà Thượng, không gọi điện thoại cho anh nữa. Mấy ngày sau đó, anh cứ nghĩ mãi không biết có phải mình nghe nhầm không.
Mẹ anh không phải là người sẽ hỏi những câu như vậy, trong từ điển của bà Thượng không có hai chữ thiếu nợ. Không chỉ bà ấy, trong từ điển của Thẩm Hưng Bang cũng không có.
Trước khi rời đi, Thượng Huệ Lan nói với con trai: "Sau này, mẹ sẽ không về Cửu Giang nữa. Nếu con rảnh thì có thể đến Vancouver thăm mẹ."
Thẩm An Ngô bình tĩnh nói: "Con vẫn nên gọi điện thoại cho mẹ thì hơn. Con sẽ không đến Vancouver đâu, càng lớn tuổi càng không chịu nổi những chuyến bay dài."
Nét mặt Thượng Huệ Lan thoáng qua vẻ tức giận. Bà ấy không chịu được việc con trai nói những từ như lớn tuổi trước mặt mình, mà nghĩ lại thì con trai cũng đã ba mươi rồi.
Năm bà ấy ba mươi tuổi, con trai đã lên bốn. Thẩm Hưng Bang ba mươi tuổi, con trai vợ trước đã có thể đi mua nước tương.
Thượng Huệ Lan thở dài, cuối cùng đành dịu giọng xuống: "Dù sao thì mẹ cũng không hy vọng con sẽ sống một mình."
Trong mắt Thẩm An Ngô thoáng hiện vẻ chế giễu, giọng anh vẫn bình tĩnh: "Từ khi con học tiểu học, mẹ đã đến Hồng Kông, con vẫn luôn sống một mình. Đến khi con sắp ba mươi tuổi, mẹ mới nói với con là mẹ không hy vọng con sẽ sống một mình?"
Bao nhiêu năm qua, anh đã sớm coi như mình không có mẹ, người phụ nữ sống ở Hồng Kông kia chỉ là một người lớn bình thường trong nhà.
Nếu không phải anh bắt đầu học trường nội trú từ tiểu học, cuối tuần mới được tài xế đưa về ngôi nhà không có bố mẹ thì chưa chắc tinh thần anh đã trụ được đến khi tốt nghiệp.....
Vài ngày trước, luật sư nói với Thẩm An Ngô rằng, khi ký thỏa thuận ly hôn, bố anh muốn mẹ anh ký thêm điều khoản không được tái hôn, mẹ anh đã từ chối.
Hóa ra từ trước đến nay chỉ có mỗi anh sống một mình.
Thẩm An Ngô nhìn nét mặt nhanh chóng lạnh đi của mẹ, trong lòng bỗng dâng lên một cỗ tức giận: "Mẹ vội vàng đến Vancouver như vậy là vì Giang Khai Thành đang đợi mẹ ở đó phải không?"
Cái tên chưa bao giờ xuất hiện lại bị con trai nói thẳng trước mặt như vậy, Thượng Huệ Lan có cảm giác bí mật của mình đã bị người khác nhìn thấu, trong mắt bà ấy thoáng hiện vẻ lúng túng: "Sao con biết ông ấy? Con nghe ai nói? Có phải Thẩm Hưng Bang nói gì với con không?"
Cuối cùng gương mặt lạnh lùng và tao nhã của mẹ cũng xuất hiện một vết nứt.
Khóe môi Thẩm An Ngô nhếch lên nụ cười mỉa mai: "Đến bây giờ con vẫn không biết, mảnh đất ở Quan Lan Uyển là con tự mình cố gắng giành được hay là mẹ đứng sau thao túng."
Vốn dĩ anh đã quên rồi, mấy hôm trước Thượng Huệ Lan đột nhiên muốn mua nhà ở Quan Lan Uyển làm những mảnh ký ức bị chôn vùi lại ùa về.
Mảnh đất ở Quan Lan Uyển là dự án đầu tiên anh giành được khi mới nhậm chức tổng giám đốc của Viễn Tinh. Cạnh tranh đất đai ở phía Nam thành phố luôn khốc liệt, để giành được mảnh đất ở Quan Lan Uyển năm đó, anh đã tốn không ít tâm huyết. Anh vẫn nhớ hôm đó mình đến cơ quan có thẩm quyền họp, lúc bấm thang máy xuống bãi đậu xe ngầm đã chạm mặt một người đàn ông trung niên có vẻ là quan chức. Đối phương trông rất khí thế, không giận tự uy, rõ ràng là người đã nắm giữ chức vụ cao từ lâu.
Thẩm An Ngô chào hỏi đối phương rồi đứng sang một bên. Sau khi nhìn rõ dung mạo của anh, những đường nét cứng nhắc trên khuôn mặt người đàn ông trung niên kia bỗng dịu lại, trở nên hòa nhã: "Mẹ cậu là Thượng Huệ Lan phải không?"
Thẩm An Ngô ngẩn người, theo bản năng gật đầu: "Vâng, là mẹ tôi."
Người đàn ông trung niên mỉm cười gật đầu: "Cậu rất giống mẹ cậu."
Sau này Thẩm An Ngô mới biết người đàn ông đó là Giang Khai Thành, đứng đầu cơ quan có thẩm quyền. Tuy Viễn Tinh đấu thầu theo đúng quy trình, cuối cùng cũng thắng thầu, giành được mảnh đất nhưng anh vẫn không khỏi nhớ đến tình huống nhỏ trong thang máy ngày hôm đó.
Mấy hôm trước, anh tình cờ biết được Giang Khai Thành đã nghỉ hưu, còn làm thủ tục di cư sang Canada.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!