Chương 3: (Vô Đề)

Xung quanh vô cùng im ắng, chỉ có vài tiếng chó sủa vọng lại từ xa. Dưới ánh đèn công trường, Hứa Thanh Lăng trông thấy hai chiếc xe chạy vào.

Tiếng phanh xe chói tai vang lên, ánh đèn pha quét qua ụ đất nơi cô đang nấp, Hứa Thanh Lăng giật mình, vội co người lại.

May mà ánh đèn chỉ lướt qua rồi chiếu vào chiếc máy xúc ở góc công trường. Hứa Thanh Lăng mở to mắt nhìn, sợ bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào.

Vài người đàn ông bước xuống xe, lia mắt nhìn quanh, có người hỏi: "Khứa nào cầm chìa khóa đó?"

"Tao..."

"Ai biết lái không?"

Một người đàn ông lên tiếng: "Tao biết, trước khi vào tù tao từng làm ở công trường, thấy người ta lái rồi."

"Vậy lát nữa mày lái. Nhanh cái chân lên!"

"Biết rồi."

"..."

Người đàn ông đứng giữa mặc áo ba lỗ màu trắng để lộ hình xăm rồng phượng trên cánh tay, gã móc túi lấy ra một điếu thuốc, mấy người xung quanh nhao nhao châm lửa cho gã trước. Châm xong, mấy người kia mới châm thuốc cho mình.

Chắc gã mặc áo ba lỗ này là tên cầm đầu.

Đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng Thẩm An Ngô đâu... Rốt cuộc mấy tên này có liên quan gì đến Thẩm An Ngô không?

Hứa Thanh Lăng núp sau ụ đất nhìn mấy người kia chằm chằm, chẳng mấy chốc lại có tiếng động truyền tới từ ngoài công trường, một chiếc minivan tám chỗ chạy đến. Mấy tên đàn ông đang hút thuốc đồng loạt nhìn về phía đó.

Tim Hứa Thanh Lăng lại đập thình thịch, cô dán mắt vào chiếc minivan không dám chớp mắt.

Chiếc xe dừng lại trước mặt mấy tên kia, cửa xe mở ra, ba người mặc "đồng phục công an" nhảy xuống.

Công an? Hứa Thanh Lăng nhanh chóng phủ nhận suy nghĩ này, công an làm nhiệm vụ phải đi xe công an chứ. Cô còn chưa kịp suy nghĩ kỹ thì thấy mấy "công an" kia lôi một người ra khỏi xe.

Đèn pha chiếu vào người đó, áo trắng quần đen, đầu bị trùm kín trong túi vải đen, hai tay bị trói ngược ra sau, lưng vẫn thẳng tắp.

Đầu óc Hứa Thanh Lăng kêu "ong ong", mặt mày tê dại, cô chỉ cần liếc mắt một cái đã nhận ra.

Kiếp trước khi làm việc dưới trướng Thẩm An Ngô, mỗi lần gặp nhau cô đều thấy anh ngồi trên xe lăn, dù vậy khí chất toát ra vẫn khiến không một ai dám xem thường anh.

Hứa Thanh Lăng nhìn người đàn ông cao lớn đó, hóa ra lúc anh đứng lên lại cao như vậy, có vẻ còn cao hơn cả Thẩm Loan.

Mọi chuyện diễn ra trước mắt đều giống hệt như những gì cô đã nghe kể. Thẩm An Ngô bị bắt cóc ở bãi đậu xe vào đêm khuya bởi một nhóm người giả danh công an. Bọn chúng đưa giấy tờ cho anh xem, rồi còng tay anh lên xe. Sau khi lên xe, anh vừa nhận ra có gì đó không ổn thì một v*t c*ng chĩa vào eo, lại nghe thấy tiếng lên đạn của súng lục thì anh mới biết mình gặp phải không phải là bọn bắt cóc bình thường.....

Hứa Thanh Lăng cắn chặt môi, sợ mình sẽ hét lên, không ngờ lại để cô gặp phải chuyện này thật!

Nhưng bây giờ phải làm sao đây? Cô không có điện thoại, không thể báo công an, xông ra ngoài cũng chỉ có nước chết.

Gã mặc áo ba lỗ liếc qua, xác nhận bọn chúng không bắt nhầm người thì ném điếu thuốc đang hút dở xuống đất, vẫy tay ra hiệu. Một tên mặc "đồng phục công an" giơ chân đạp người đàn ông kia xuống hố sâu.

Tiếng "bịch" vang lên, có thứ gì đó rơi xuống hố.

Tim Hứa Thanh Lăng thắt lại, cô quay đầu nhìn, không thấy Thẩm An Ngô đâu!

Sắc mặt cô thoáng chốc trắng bệch.

Công trường chìm trong im lặng, không biết ai đó đã khởi động máy xúc, tiếng động cơ vang lên ầm ầm giữa đêm khuya.

Dù đứng cách khá xa, Hứa Thanh Lăng vẫn cảm nhận được người lái máy xúc là tay mơ, chiếc máy dưới sự điều khiển của gã ta chậm chạp như một con lừa già.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!