Mùa hè ở Cửu Giang luôn luôn nóng nực đến mức không thể thương lượng, tháng chín mà trời vẫn còn chói chang.
Tất cả ấn tượng của Hứa Thanh Lăng về đại học Cửu Giang đều đến từ kiếp trước. Khi đó, cô thường xuyên đến đây tìm Thẩm Loan tới nỗi dì quản ký túc xá cũng quen mặt cô, mỗi lần dì ấy gặp cô đều cười tủm tỉm chào hỏi: "Cháu gái à, lại đến tìm bạn trai hả?"
Sau này vì quá quen thuộc, dì quản ký túc xá còn đặc cách cho cô lên lầu tìm Thẩm Loan luôn. Cô đã từng lên đó một lần và không bao giờ lên lần nào nữa. Vì Thẩm Loan cứ ngồi lì chơi máy tính, bỏ mặc cô ở đó mà không thèm để ý.
Mấy người khác trong phòng muốn bắt chuyện với cô nhưng vì khí áp thấp của Thẩm Loan nên đành chuồn ra ngoài.
Những lúc tâm trạng của Thẩm Loan tốt thì anh ta sẽ dẫn cô đến quầy đồ xào nóng ở căn tin Nam Uyển gọi món. Món ngồng tỏi xào thịt bốn tệ một đĩa, sườn xào chua ngọt sáu tệ một đĩa, đều là những món Thẩm Loan thích ăn, lần nào cũng gọi.
Đến nỗi sau này khi kết hôn với Thẩm Loan rồi, cô vẫn thường hay nhớ đến món xào nóng ở căn tin Nam Uyển.
Lúc đó, thỉnh thoảng Uyển Nguyệt cũng đi cùng họ. Mỗi lần có cô ta, bầu không khí lại trở nên ngượng ngập khó hiểu. Thẩm Loan rất kiệm lời, Hứa Thanh Lăng chỉ có thể cố gắng tìm chuyện để khuấy động không khí.
Cuối cùng biến thành cô và Uyển Nguyệt trò chuyện, Thẩm Loan ngồi bên cạnh lắng nghe. Uyển Nguyệt và Thẩm Loan, một người học ngành Tiếng Trung, một người học ngành Quản trị kinh doanh, họ học ở hai khu khác nhau, cách nhau một con đường.
Cũng khó trách Hứa Hồng Giao cứ nói cô quá qua loa, không có mắt nhìn. Cô chưa bao giờ liên tưởng đến chuyện Thẩm Loan và Uyển Nguyệt ở bên nhau.
Lúc này, nhìn hai bóng người dưới tấm băng rôn của khoa Tiếng Trung, trong đầu của Hứa Thanh Lăng lại không tự chủ được mà nhớ đến món xào nóng ở căn tin Nam Uyển. Thực ra cô thích ăn lòng xào ớt xanh hơn, được đầu bếp căn tin kho sẵn, làm rất sạch sẽ, lại kho rất vừa miệng, xào với ớt xanh, thơm nức mũi.
Lần nào cô cũng thèm nhỏ dãi mà nhìn món lòng đó nhưng Thẩm Loan không thích ăn đồ có mùi quá nặng nên cô đành phải nhịn.....
Đàn anh giúp Hứa Thanh Lăng xách hành lý tên là Trương Đạt, cao gầy, da trắng, tay vác chăn bông tay xách vali dẫn cô đàn em mới đến ký túc xá dành cho sinh viên năm nhất.
Anh ấy thấy Hứa Thanh Lăng nhỏ nhắn nên tưởng vali của cô rất nhẹ, không ngờ vừa xách lên đã thấy khá nặng.
Tuy nhiên, dù vali có nặng đến mấy cũng không thể làm mất mặt đàn anh được, Trương Đạt ưỡn ngực, dẫn đường phía trước: "Các em khóa này may mắn thật đấy, được phân vào tòa nhà ký túc xá mới xây của trường, phòng sáu người cực xa hoa. Không giống bọn anh, ở trong tòa nhà ký túc xá tồi tàn nhất trường, chuột chạy đầy, sàn nhà sắp bị gặm nát hết rồi."
Anh ấy vừa thở hổn hển vì mệt, vừa nghe thấy đàn em phía sau nhỏ giọng hỏi: "Đàn anh ơi, cho em hỏi quầy đồ ăn xào nóng ở căn tin Nam Uyển đã mở chưa ạ?"
Trương Đạt nghe cô hỏi thì ngẩn người: "Quầy đồ ăn xào nóng á? Anh không biết nữa, đã nửa năm nay anh không ăn cơm ở căn tin trường rồi."
Câu này đúng là sự thật. Trương Đạt sắp lên năm ba, từ năm hai anh ấy đã theo giảng viên trong khoa ra ngoài làm dự án. Trừ những môn chuyên ngành bắt buộc, anh ấy rất ít khi ở trường, càng không nói đến việc ăn cơm ở căn tin trường.
Lần này là bị lớp trưởng gọi về đón sinh viên mới. Anh ấy không về không được, mà khoa của họ tổng cộng chỉ có ba mươi sinh viên mới, con gái chỉ có sáu người.
Lớp trưởng đã nói rồi, phải có trách nhiệm với từng người. Trương Đạt đến sớm, vớ được một cô đàn em dáng người cao ráo, gương mặt thanh tú nên trong lòng đang vui như mở cờ.
Trương Đạt vừa đi vừa luyên thuyên đủ thứ chuyện phiếm trong trường, nào là con gái khoa Mỹ thuật rất được hoan nghênh, không chỉ xinh đẹp mà ăn mặc còn rất có phong cách. Năm nhất quê mùa, năm hai sành điệu, năm ba bố mẹ chẳng nhận. Năm nhất trôi qua, chín mươi chín phần trăm đều có bạn trai.
Trương Đạt không quên nhắc nhở Hứa Thanh Lăng: "Đại học Cửu Giang nhiều trai đểu lắm, nhất là khoa Mỹ thuật, toàn là cầm thú, mấy em gái xinh đẹp như các em phải tinh mắt vào đấy."
Hứa Thanh Lăng không có hứng thú yêu đương nhưng nghe anh ấy vạch trần cả khoa mình như vậy, cô cũng có chút dở khóc dở cười. Cô thuận miệng hỏi thêm về tình hình các giảng viên chuyên ngành.
Trương Đạt biết gì nói nấy, chưa đến dưới tòa nhà ký túc xá mà anh ấy đã kể hết cho Hứa Thanh Lăng nghe thầy cô nào nghiêm khắc, thầy cô nào giỏi, thầy cô nào thích điểm danh rồi.
"À đúng rồi, khoa Mỹ thuật chúng ta có phải cần trang bị máy tính không ạ? Đàn anh đã mua máy tính chưa?"
Trong tờ thông báo nhập học của trường có nói, sinh viên các khoa liên quan đến mỹ thuật có điều kiện thì có thể tự trang bị máy tính, sau khi khai giảng có khá nhiều môn học liên quan đến máy tính.
Trương Đạt quay đầu nhìn Hứa Thanh Lăng, đánh giá cô từ trên xuống dưới mấy lần. Cô gái nhỏ này trông thanh tú, ăn mặc giản dị, làn da nằm giữa rám nắng và trắng hồng tự nhiên, vầng trán lấm tấm mồ hôi, mái tóc dài được tết thành bím buông xuống trước ngực. Cô toát lên sức sống mãnh liệt nhưng nhìn thế nào cũng không giống con nhà giàu có.
Năm nay, mạng Internet mới chỉ bắt đầu xuất hiện trên đường phố Cửu Giang, một chiếc máy tính vài nghìn tệ quả thực là của hiếm đối với sinh viên bình thường.
Trương Đạt: "Cấu hình máy tính đáp ứng yêu cầu chuyên ngành của chúng ta, tạm được thì cũng phải sáu, bảy nghìn! Bây giờ em mới năm nhất, có thể đến phòng máy tính dùng trước. Tuy nhiên, cấu hình máy tính ở phòng máy tính thường bình thường thôi, nếu em không thiếu tiền thì cũng có thể tự mua một cái. Năm nay, ký túc xá sinh viên đều được kéo mạng Internet rồi, đóng chút tiền là có thể lên mạng trong phòng.
Trường chúng ta không cắt điện buổi tối, thức đêm lên mạng cũng không ai quản đâu."
Thấy cô em khóa dưới chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu tỏ vẻ đồng tình. Trương Đạt lập tức cảm thấy hình tượng đàn anh của mình càng thêm vĩ đại, hắng giọng nói: "Thực ra anh cũng đang tiết kiệm tiền để mua máy tính, có máy tính riêng thì học phần mềm, nhận việc làm thêm cũng tiện hơn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!