Chương 28: (Vô Đề)

Nhà ga xe lửa ở Cửu Giang đông nghịt người, Hứa Thanh Lăng và Tào Tư Thanh bám sát phía sau hai thiếu niên, suýt chút nữa họ đã bị dòng người chen lấn thành bức tranh. Mùi mì gói, mùi thuốc lá hòa quyện với mùi chân thối bốc lên xộc thẳng vào mũi.

Năm 2000 vẫn chưa có tàu cao tốc và đường sắt cao tốc, số chuyến tàu cũng ít. Từ Cửu Giang đi tàu đến Bắc Kinh mất hai mươi tiếng đồng hồ, hàng người chờ tàu cũng dài nhất trong số các chuyến, toàn là các phụ huynh chen chúc nhau đưa con đi học.

Thân Thuấn và Hà Cảnh Huy mua vé cùng một chuyến. Hà Cảnh Huy đi thẳng đến Bắc Kinh, Thân Thuấn xuống xe ở An Thành. Hai cậu con trai đều không để người nhà đưa tiễn, mỗi người xách một chiếc vali lớn, đeo balo to, đứng giữa đám đông.

Hà Cảnh Huy không mua được vé ngồi, Tào Tư Thanh có mang theo một chiếc ghế gấp đưa cho cậu ta.

Nhìn chiếc ghế chỉ to bằng bàn tay mình, cậu ta dở khóc dở cười không biết nên làm gì: "Cái ghế này tôi ngồi được à? Chắc chưa được nửa mông nữa."

"Mông cậu to thì lại trách ghế nhỏ à!" Tào Tư Thanh bực bội lẩm bẩm, cứ thế nhét ghế vào tay cậu ta: "Cậu cứ cầm lấy đi, đến lúc không dùng đến thì vứt đi là được."

Hà Cảnh Huy miễn cưỡng nhận lấy, sau khi lên tàu mới biết Tào Tư Thanh sáng suốt đến mức nào. Trong toa xe chật đến mức không thể xoay người, đến cả đi vệ sinh cũng phải chen chúc, chỉ có hai đầu toa là có chút không gian trống. Khi cậu ta mở ghế gấp ra ngồi, lập tức nhận được vô số ánh mắt ngưỡng mộ.

Thân Thuấn lại khôi phục vẻ lạnh lùng thường ngày, rõ ràng cậu ta bảo Hứa Thanh Lăng đến tiễn, vậy mà ở nhà ga xe lửa lại cứ làm mặt lạnh chẳng nói câu nào.

Trải qua một kỳ nghỉ hè, Hứa Thanh Lăng cảm thấy Thân Thuấn là người khá nghĩa khí, khác hẳn với ấn tượng về ma vương của kiếp trước, chỉ có điều tính tình hơi sớm nắng chiều mưa.

Có lẽ con trai ở tuổi này đều như vậy, cả người đều toát lên vẻ khó gần.

Nhân viên soát vé ở đằng xa đã mở cửa sắt ra, loa phát thanh vang lên thông báo thúc giục mọi người đến soát vé, dòng người bắt đầu nhốn nháo.

Gương mặt tuấn tú của Thân Thuấn căng thẳng, cậu ta nhìn Hứa Thanh Lăng muốn nói lại thôi, một lúc lâu sau mới mở miệng: "Đợi đến trường đổi số điện thoại xong, tôi sẽ gọi cho cậu. Cậu đừng quên báo số điện thoại ký túc xá cho Triệu Tử Bối."

Sắp đến ngày khai giảng, mẹ Thân Thuấn bất chấp sự phản đối của chồng mà mua điện thoại di động cho con trai. Triệu Tử Bối cũng học đại học ở Cửu Giang, lại là một trong số ít người có điện thoại di động nên nghiễm nhiên trở thành trạm trung chuyển liên lạc của các bạn trong lớp.

Hứa Thanh Lăng gật đầu: "Ừ, các cậu đi đường cẩn thận nhé."

Hai cậu trai xách hành lý, bước qua cửa soát vé, hòa vào dòng người lên xe lửa.

Bắc Kinh cách Cửu Giang xa như vậy, sau này, mỗi năm nhiều nhất cậu ta cũng chỉ có thể về nhà cỡ hai lần. Lúc này nỗi buồn chia ly trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, Tào Tư Thanh thấy mũi mình cay cay.

Ở cửa soát vé, có một người mẹ đưa vali cho con gái, vừa quay đi đã đỏ hoe mắt.

Tào Tư Thanh nhớ đến cảnh dì đưa chị họ đi học: "Chị họ mình học đại học ở Thượng Hải, đã năm hai rồi, dì mình đưa chị ấy đi vẫn còn khóc. May mà mình không học đại học ở xa, mẹ mình dính mình như vậy, chắc chắn sẽ khóc sướt mướt. Mẹ mà khóc, mình cũng chịu không nổi."

Ánh mắt Hứa Thanh Lăng vượt qua dòng người đang di chuyển, cô nhìn về phía đoàn tàu đang dần rời khỏi nhà ga, nhớ đến lúc chị gái lên Bắc Kinh học đại học, Ngô Quế Phân cũng khóc.

Nói Ngô Quế Phân yêu thương con gái lớn thì chưa chắc, đôi khi có thể đó chỉ là phản ứng bản năng của một người mẹ mà thôi.

Hứa Thanh Lăng chưa có kinh nghiệm làm mẹ nên thử đặt mình vào hoàn cảnh đó: "Chắc đây là nỗi lòng của bố mẹ khi con cái đi xa."

Hai người đang cảm thán thì người phụ nữ trung niên búi tóc phía trước đột nhiên quay đầu lại.

Đối phương ăn mặc sang trọng, đôi mắt vốn sắc bén giờ đây lại đầy dịu dàng.

Lúc Hứa Thanh Lăng nhìn rõ khuôn mặt kia thì hơi sững người, khí chất người phụ nữ này rất đặc biệt, cô vừa nhìn đã nhận ra. Cô khẽ mỉm cười, gật đầu chào hỏi đối phương.

Đối phương không nói gì, chỉ dùng ánh mắt dịu dàng trìu mến quan sát họ. Đó là ánh mắt chỉ có ở người mẹ.

Kiếp trước, sau khi cô gả cho Thẩm Loan, cô đã nghe quá nhiều lời đồn đại về người phụ nữ này, những tính từ xoay quanh đều là: lạnh lùng, nghiêm khắc và khó gần.

Hứa Thanh Lăng không hiểu sao bà ấy lại nhìn mình như vậy, cô xấu hổ dời mắt đi chỗ khác, trong lòng dâng lên chút không thoải mái, cứ như thể cô đã đánh cắp tình mẹ dành cho ai đó.....

Thượng Huệ Lan sẽ ngồi tàu đến Thượng Hải rồi bay sang Vancouver. Sau khi soát vé xong, bà ấy gọi điện thoại cho con trai.

"Hồi đó con lên Bắc Kinh học đại học, ai đưa con đi?"

Thẩm An Ngô đang ở văn phòng, bất ngờ bị mẹ hỏi thì ngẩn ra: "Còn có thể là ai đâu, mỗi lần đều là chú Triệu lái xe đưa con ra sân bay."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!