Chương 27: (Vô Đề)

Con gái suốt ngày ra ngoài không về nhà, con trai cũng chẳng muốn phụ giúp trông coi cửa hàng, Hứa Đức Mậu và Ngô Quế Phân đành phải thay phiên nhau trông nom việc buôn bán ở siêu thị tiện lợi.

Sắp đến ngày khai giảng, Lý Mai dẫn con gái Uyển Nguyệt đi mua đồ dùng học tập. Khi hai mẹ con đi ngang qua siêu thị Tấn Đạt ở đầu làng thì vừa đúng lúc nhìn thấy Ngô Quế Phân đang trông hàng, Lý Mai muốn rủ bà đi cùng.

Ngô Quế Phân bĩu môi: "Ai mà biết nó đang làm gì ở ngoài. Nó muốn mua gì thì để nó tự đi mua."

Lý Mai cười: "Hứa Thanh Lăng nhà bà ngoan ngoãn như thế, chẳng cần bà lo lắng cái gì cả."

"Không gây chuyện cho tôi là tốt lắm rồi." Ngô Quế Phân dịu giọng, liếc nhìn Uyển Nguyệt bên cạnh. Cô gái nhỏ mặc một chiếc váy liền tay phồng có viền ren, trông rất đoan trang, xinh đẹp.

Ngô Quế Phân không khỏi nhớ đến lời chồng mình nói hôm đó: "Con gái nhà mình ăn mặc còn không bằng con gái Uyển Thụ Bằng."

Đúng là không bằng nhưng bà cũng chẳng còn cách nào khác, mua quần áo cho Thanh Lăng còn phải tính toán dành cho Tuấn Văn mặc nữa.

Con gái có thể mặc quần áo con trai, còn con trai thì không mặc được những bộ quần áo diêm dúa của con gái.

Con gái lớn đã không ở bên cạnh bà từ nhỏ, còn quần áo của con gái nhỏ thì bà đều mua kiểu dáng cho con trai mặc.

Từ nhỏ Thanh Lăng đã giống con trai, theo lời người trong làng nói thì cô không giống con gái. Chỉ có hôm Hồng Giao về làm tiệc rượu, cô mặc một bộ quần áo mới, lúc đó Ngô Quế Phân mới nhận ra con bé đã là thiếu nữ rồi.

Dáng vóc Hứa Thanh Lăng không thua kém gì ai, cô chỉ không biết cách ăn diện cho bản thân thôi. Khoảng thời gian này, cô ở ngoài giúp người ta vẽ tranh, mỗi ngày khi trở về người ngợm chẳng ra làm sao, quần áo dính đầy màu vẽ, tóc tai thì vấy bẩn thành từng mảng.

Đừng nói là dáng vẻ con gái, trông cô chẳng khác gì mấy anh công nhân làm việc vất vả trên công trường. Nhìn con gái của Uyển Thụ Bằng xinh đẹp như hoa, lại nghĩ đến dáng vẻ lem luốc của con gái mình, trong lòng Ngô Quế Phân rất khó chịu.

Nhân dịp khai giảng này, bà phải mua cho cô vài bộ quần áo tử tế mới được.....

Lý Mai thấy Ngô Quế Phân không rảnh cũng không ép bà nữa, chỉ dẫn con gái mình đi thẳng đến phố đi bộ gần đó.

Uyển Nguyệt đã liệt kê sẵn danh sách, chăn ga gối đệm và bình nước nóng sẽ được nhà trường phát sẵn nhưng cũng cần chuẩn bị thêm không ít thứ như vali, cặp sách, đèn bàn, rèm giường, đủ thứ lỉnh kỉnh.

Lý Mai là một người mẹ chu đáo, mua cho con gái mấy bộ đồ lót để thay giặt, quần áo giày dép thay đổi theo mùa cũng mua, từ đầu đến chân từ trong ra ngoài đều chuẩn bị đầy đủ.

Con gái rất tự lập trong việc mua quần áo, mọi thứ đều là cô ta tự chọn, Lý Mai chỉ việc trả tiền. May mà quần áo bán ở phố đi bộ rẻ hơn nhiều so với ở trung tâm thương mại, Lý Mai sờ sáu trăm tệ trong túi tiền, nhiêu đây chắc đủ rồi nhỉ?

Mua đồ gần xong, tay xách nách mang đầy túi lớn túi nhỏ nhưng Uyển Nguyệt mới nhớ ra mình còn thiếu một chiếc vali. Trên phố đi bộ có mấy cửa hàng chuyên bán vali và túi xách, cô ta đã để ý đến một chiếc vali vỏ cứng có khóa mật mã, hỏi giá thì hơn hai trăm tệ.

Chủ cửa hàng nhìn họ như vậy thì biết họ mua để dùng cho việc nhập học nên nhất quyết không chịu giảm giá. Trong túi Lý Mai chỉ còn hơn một trăm tệ, nghe thấy mức giá này, bà ta vội vàng kéo con gái lại: "Chúng ta đi hỏi cửa hàng khác xem sao."

Hỏi thêm mấy cửa hàng chuyên túi xách nữa nhưng giá cả cũng tương tự như cửa hàng đầu tiên, những kiểu dáng vali còn lại thì không được đẹp mắt bằng cái đó.

Uyển Nguyệt không cam tâm, cô ta lại kéo mẹ mình quay lại cửa hàng đầu tiên. Chủ cửa hàng thấy họ quay lại thì càng không chịu giảm giá, muốn tranh thủ kiếm thêm chút đỉnh trong mấy ngày nhập học này.

Cửa hàng vali ế ẩm cả mùa hè, nhờ mấy ngày nhập học này mà việc buôn bán mới khấm khá hơn. Chỉ trong chốc lát, có rất nhiều phụ huynh đưa con đến mua vali, ông chủ vốn không thiếu một, hai đơn hàng này.

Thấy thái độ của chủ cửa hàng không mặn mà gì, Lý Mai do dự một chút rồi khuyên con gái: "Ở nhà còn một chiếc túi xách lớn bằng da, có thể đựng được rất nhiều đồ. Nhà mình cũng gần trường, ngồi xe buýt một lát là đến, cũng không nhất thiết phải mua vali, dùng túi xách đó đựng đồ cũng được rồi. Không được nữa thì mẹ sẽ đi lại nhiều lần, con thiếu gì mẹ sẽ mang đến cho con."

Uyển Nguyệt không vui: "Sao con xách cái túi đó ra ngoài được! Người ta nhìn thấy còn tưởng là đồ cổ từ đời nào lôi ra. Con mà dùng cái túi đó để đựng hành lý thì thà ra chợ mua hai cái bao da rắn còn hơn!"

Chiếc túi xách đó là Lý Mai mua khi còn làm việc ở nhà máy, nó đúng là có hơi lỗi thời. Thấy con gái xị mặt xuống, bà ta cũng không vui. Trước đây khi nhà còn khá giả, đừng nói là mua vali, có là sao trên trời bà ta cũng sẽ tìm cách hái xuống cho con gái.

Thấy hai mẹ con nấn ná trong cửa hàng không chịu đi, nhìn là biết thật sự muốn mua nên ông chủ cũng dịu giọng xuống: "Cô bé này, hay là cháu chọn loại vỏ mềm này đi. Tuy không được Tây như vỏ cứng nhưng màu sắc đẹp, kiểu dáng cũng rất được. Hơn nữa vỏ mềm còn đựng được nhiều đồ hơn vỏ cứng. Nếu cháu muốn mua mẫu này, chú sẽ bán cho cháu với giá một trăm sáu."

Uyển Nguyệt cầm chiếc vali mà chủ cửa hàng giới thiệu lên xem, kiểu dáng chiếc vali này trông rất bình thường, tuy không cao cấp như vỏ cứng nhưng cũng tạm chấp nhận được.

Lý Mai thấy con gái hình như khá ưng ý với chiếc vali mà chủ cửa hàng giới thiệu cũng mặc kệ tất cả, mặc cả với chủ cửa hàng một hồi, cuối cùng mua nó với giá một trăm hai.

Lúc ra khỏi nhà bà ta mang theo sáu trăm tệ, tiêu đến giờ chỉ còn lại vài tệ lẻ nhưng cuối cùng cũng mua đủ đồ dùng cho con gái nhập học đại học rồi.

Lý Mai thở phào nhẹ nhõm, bà ta chưa bao giờ keo kiệt với con gái. Ở làng Sồi, ba cô con gái của bà ta đều rất xuất sắc. Bà ta vẫn luôn cho rằng, con gái ăn mặc xinh đẹp thì mới có nhiều lựa chọn khi tìm người yêu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!