Chương 26: (Vô Đề)

Hôm nay Chương Hành đã được mở mang tầm mắt về cách người giàu mua nhà.

Anh ta vốn đang tham gia đào tạo ở dự án khác thì đột nhiên nhận được điện thoại của Trương Dã

- thư ký của sếp Thẩm, báo cho anh ta rằng chiều nay người nhà sếp Thẩm sẽ đến Quan Lan Uyển ở phía Nam thành phố để chọn nhà, bảo anh ta cùng đi đến đó.

Không ngờ thư ký của Thẩm An Ngô lại gọi điện thoại trực tiếp cho anh ta. Dự án Quan Lan Uyển do quản lý khu vực đích thân phụ trách, anh ta chỉ là người hỗ trợ thôi.

Quản lý khu vực có vẻ như không hề ngạc nhiên khi nhận được điện thoại của Chương Hành. Ông ta chỉ nói là nhắm cho Chương Hành làm quản lý dự án Quan Lan Uyển từ lâu rồi, chỉ là chưa chính thức nói với anh ta mà thôi.

Chương Hành cảm thấy lão cáo già này đang nói xằng nói bậy, công tác đào tạo trước khi nhận dự án quan trọng như vậy đã bắt đầu từ lâu rồi. Nếu trước đó đã muốn anh ta phụ trách thì sao có thể không để anh ta chuẩn bị trước cơ chứ? Chắc chắn là có uẩn khúc gì đó.

Song dù có uẩn khúc hay không, anh ta cũng không muốn bận tâm nữa. Nếu sếp Thẩm bảo anh ta tiếp đón thì anh ta sẽ tiếp đón cho tốt.

Quản lý khu vực sợ anh ta không lo liệu nổi nên cũng chạy đến. Hai người thông báo với người phụ trách công trình trước, rồi cùng Chương Hành đến sảnh giao dịch bất động sản kiểm tra tiến độ.

Việc trang trí sảnh giao dịch bất động sản đã bước vào giai đoạn cuối, chỉ còn phần vẽ trang trí tranh tường cuối cùng. Đối tác là công ty tranh tường đã từng hợp tác rất nhiều lần nên Chương Hành cũng khá yên tâm.

Lỗ Minh đã làm việc ở đây vài ngày rồi nhưng chỉ gặp người bên phía khách hàng vài lần trước khi bắt đầu công việc. Sau khi bắt đầu làm việc, phía khách hàng vẫn chưa xuất hiện một lần nào. Không ngờ giữa trưa trờ trưa trật, ông lớn bên khách hàng lại đột nhiên chạy đến công trường.

Lỗ Minh thấy một người đàn ông trung niên đi phía sau Chương Hành thì đoán anh ta đi cùng lãnh đạo đến đây, tươi cười tiến lên nghênh đón: "Quản lý Chương, chúng tôi vừa ăn cơm xong, trưa nay nóng quá, các họa sĩ ở đây nghỉ ngơi một lát. Chúng tôi làm theo lời anh dặn, có lẽ trong hai ngày tới phần mặt ngoài sẽ được hoàn thành. Phần trang trí bên trong cũng chỉ mất khoảng hai ngày nữa thôi."

Đây không phải lần đầu tiên Chương Hành và Lỗ Minh hợp tác, bình thường anh ta chỉ phụ trách nghiệm thu kết quả cuối cùng dựa theo thời gian đã thỏa thuận, không can thiệp vào quy trình làm việc của Lỗ Minh.

Chiều nay Thượng Huệ Lan, mẹ của sếp Thẩm sẽ đến đây, bà ấy là một trong những doanh nhân bất động sản đầu tiên ở Cửu Giang, nổi tiếng là người khó tính, Chương Hành chỉ có thể giục anh ta đẩy nhanh tiến độ.

Hứa Thanh Lăng quấn khăn quanh cổ, chuẩn bị tiếp tục làm việc thì Lỗ Minh vẫy tay gọi cô: "Hứa Thanh Lăng, vừa nãy em nói phần chữ bên ngoài có vấn đề phải không? Bây giờ quản lý của họ đang ở đây, em mau mang đến cho anh ấy xem đi."

Hứa Thanh Lăng không nhìn Chương Hành, mấy hôm trước cô vừa giả làm em gái Chương Vân của anh ta ở Thúy Cốc nên ít nhiều gì cô cũng hơi chột dạ khi gặp lại anh ta.

Không ngờ Chương Hành lại là quản lý dự án Quan Lan Uyển, sống tốt hơn trong trí nhớ của cô. Tuổi còn trẻ đã đảm nhiệm dự án quan trọng như vậy, chẳng phải sau này sẽ nghênh ngang trong giới bất động sản à?

Quả thực là sau này Chương Hành trở thành ông lớn trong giới quảng cáo bất động sản, tự mở công ty quảng cáo bất động sản của riêng mình.

Sự nghiệp của anh ta thì xuôi chèo mát mái nhưng tình cảm lại không được thuận lợi lắm. Kết hôn ba lần, ly hôn ba lần, sinh được ba cô con gái.

Hứa Thanh Lăng biết người đàn ông trung niên đi cùng Chương Hành mới là sếp lớn, đưa bản phác thảo trong tay cho ông ta xem: "Mặc dù câu khẩu hiệu này nói rõ điểm nổi bật của khu căn hộ nhưng lại có ẩn ý chơi chữ không đứng đắn, có thể sẽ bị khiếu nại."

Quản lý khu vực nhìn cô rồi dời mắt sang dòng chữ "tôi, muốn, huyệt, cao" mà cô chỉ, sắc mặt ông ta thay đổi, quay đầu nhìn Chương Hành: "Ai viết cái này?"

"Đồng nghiệp ở phòng quảng cáo của tập đoàn gửi, chắc là do nhân viên phụ trách nội dung bên đó viết." Chương Hành rướn cổ nhìn: "Có vấn đề gì đâu? Tôi thấy cũng được mà. Chẳng phải hơi ẩn ý một tí sẽ khiến người ta dễ nhớ hơn à?"

Quản lý khu vực tức đến phì cười: "Mấy người ở phòng quảng cáo suốt ngày chỉ biết sao chép. Người ta viết gì họ cũng viết theo. Đây là khẩu hiệu mà dự án khác từng dùng, bị phụ huynh khiếu nại gỡ bỏ hết rồi. Thế mà mấy người này còn bê y nguyên vào!"

Tập đoàn Viễn Tinh có phòng quảng cáo riêng, phụ trách quảng bá tất cả các dự án của công ty, trình độ cũng bình thường. Ông chủ tập đoàn đã nhiều lần muốn giao toàn bộ công việc quảng cáo của công ty cho công ty thuê ngoài nhưng ở Cửu Giang không có công ty quảng cáo nào tốt cả.

Hầu hết những công ty quảng cáo nổi tiếng đều là của nước ngoài, có danh tiếng nhưng kiêu ngạo, thực tế là không hiểu thị trường trong nước, cũng chẳng thèm nhận dự án của những khu căn hộ địa phương như họ.

"Cô bé, may mà có cô nhắc nhở." Quản lý khu vực càng cảm thấy lần này đích thân đến đây là đúng. Nhìn cô bé còn rất trẻ mà không ngờ lại khá có hiểu biết về luật quảng cáo.

Ông ta quay sang dặn dò Chương Hành: "Nhanh chóng liên hệ với phòng quảng cáo, nói rõ tình hình này cho họ, bảo họ gửi câu quảng cáo khác đến."

Thời gian nghỉ trưa hoàn toàn bị xáo trộn, Lỗ Minh vội vàng dẫn mấy họa sĩ tiếp tục làm việc.

Tường bên ngoài sảnh giao dịch bất động sản Quan Lan Uyển là bức tranh phong cảnh khổng lồ với chủ đề "ngắm sóng lớn" vô cùng hoành tráng, giàn giáo cao ba mét đã được dựng sẵn, Tào Tư Thanh sợ độ cao nên không dám leo lên. Hứa Thanh Lăng thì đã dần dần quen với việc đứng trên giàn giáo rồi.

Thực ra là cô khá thích đứng trên cao vẽ tranh, nhìn từng chi tiết từ từ hoàn thiện với góc một nhìn khác, trong lòng tràn ngập cảm giác thành tựu.

Sau khi hai anh chàng Thân Thuấn và Hà Cảnh Huy thể hiện sự quan tâm xong vẫn chưa rời đi mà đứng dưới giàn giáo đưa dụng cụ và màu vẽ cho họ. Thùng sơn được đánh số có đủ loại kích cỡ, xách cũng khá nặng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!